Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 46
Kiếm quang xé toạc bầu trời, mang theo Lạc Trần vút đi như một ngôi sao băng, xuyên qua những tầng mây bồng bềnh, tiến sâu vào sự rộng lớn vô tận của Tiên Giới. Gió thổi mạnh bên tai, mang theo hương vị của linh khí dồi dào, tinh khiết hơn gấp vạn lần so với phàm giới. Dưới chân hắn, cảnh vật trôi nhanh như ảo ảnh, những dãy núi trùng điệp vươn mình sừng sững, những dòng sông lớn uốn lượn như dải lụa bạc, và những quần thể kiến trúc cổ kính ẩn hiện trong sương khói mờ ảo, tất cả đều toát lên một vẻ hùng vĩ, tráng lệ mà hắn chưa từng thấy.
Lạc Trần đứng vững trên Phi Thiên Kiếm, cảm nhận từng luồng năng lượng chảy trong cơ thể. Hắn đã không còn là Lạc Trần của quá khứ, thiếu niên cô độc chỉ biết đấu tranh để sinh tồn trong một thế giới nhỏ bé. Giờ đây, hắn mang trong mình một khát vọng lớn lao hơn, một sứ mệnh mơ hồ nhưng vô cùng mãnh liệt: khám phá chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi. Con đường Vấn Đạo Chi Lộ, như cái tên của nó, không chỉ là con đường tìm kiếm sức mạnh, mà còn là hành trình truy cầu sự thật.
Hắn hít thở sâu, linh khí Tiên Giới tràn vào phế phủ, tẩy rửa từng tế bào, khiến cơ thể hắn nhẹ bẫng, tâm thần thanh tịnh. Đây chính là Tiên Giới, nơi mà phàm nhân chỉ có thể mơ ước. Nhưng đằng sau vẻ đẹp mỹ lệ này, Lạc Trần có thể cảm nhận được một sự phức tạp, một dòng chảy ngầm của quyền lực và âm mưu. Thiên Đạo, thứ mà hắn từng mơ hồ cảm nhận được trong những giấc mộng và thị kiến, dường như ở đây rõ ràng hơn, nhưng cũng khó nắm bắt hơn. Nó không phải là một quy luật tuyệt đối công bằng, mà dường như ẩn chứa những vết nứt, những thiếu sót mà chỉ những người có duyên mới có thể nhận ra.
Sau nhiều ngày bay lượn không ngừng nghỉ, Lạc Trần nhận ra mình đang tiến vào một vùng đất rộng lớn hơn, nơi linh khí tụ tập dày đặc, và những luồng khí tức của cường giả bay lượn khắp nơi. Hắn quyết định hạ xuống một thành trấn gần nhất để tìm hiểu tình hình. Thành trấn này được gọi là “Vân Hà Thành”, một trung tâm giao thương sầm uất nằm giữa những dãy núi huyền ảo. Từ trên cao nhìn xuống, Vân Hà Thành tựa như một bức tranh cổ kính, với những kiến trúc mái cong vút, những con đường lát đá xanh cổ kính, và dòng người tấp nập qua lại, đa số đều là tu sĩ.
Lạc Trần thu lại Phi Thiên Kiếm, hòa mình vào dòng người. Hắn cảm nhận được hàng loạt khí tức mạnh mẽ hơn hẳn so với những gì hắn từng thấy ở phàm giới. Ngay cả những người bán hàng rong cũng có tu vi Tiên Nhân cảnh giới sơ cấp. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, nơi thực lực là tất cả, và tài nguyên tu luyện không còn là thứ xa xỉ. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một sự phân cấp rõ ràng: những tu sĩ cường đại hơn thường mang theo những bảo vật lấp lánh, đi lại với khí thế ngạo nghễ, trong khi những người yếu hơn thì chỉ có thể cúi mình, chật vật kiếm sống.
Hắn tìm một quán trà nhỏ ven đường, gọi một bình Tiên Linh Trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm của các tu sĩ xung quanh. Đây là cách tốt nhất để nắm bắt thông tin về Tiên Giới. Hắn nghe thấy những lời bàn tán về các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Vạn Pháp Các, Cổ Gia, những cái tên từng chỉ tồn tại trong truyền thuyết giờ đây lại hiển hiện rõ ràng. Họ không chỉ là những thế lực có sức ảnh hưởng lớn, mà còn là những người nắm giữ vô số bí mật và tài nguyên.
“Ngươi có nghe tin gì về Vô Tận Hải chưa?” Một tu sĩ trung niên nói, vẻ mặt đầy vẻ thần bí. “Nghe nói gần đây, vùng biển ấy lại xuất hiện dị tượng. Những linh hồn bị mắc kẹt, không thể luân hồi, lại tăng lên đột biến.”
Tu sĩ ngồi đối diện nhíu mày: “Vô Tận Hải? Nơi đó vốn là một vùng cấm địa, nơi linh hồn lạc lối. Nhưng ngươi nói không thể luân hồi? Chẳng phải Luân Hồi Điện đã có quy luật rõ ràng, dù là người hay yêu, thần hay ma, cuối cùng đều sẽ nhập Luân Hồi, chờ ngày tái sinh sao?”
“Ai mà biết được?” Tu sĩ trung niên thở dài. “Mấy năm gần đây, không chỉ Vô Tận Hải, mà cả những vùng đất cổ xưa khác cũng xuất hiện những dấu hiệu kỳ lạ. Có người nói, quy luật Luân Hồi đang dần mục nát, có kẻ đang cố ý thao túng nó. Thậm chí có tin đồn rằng Luân Hồi Điện đang gặp vấn đề, không thể tiếp nhận tất cả linh hồn nữa.”
Lạc Trần khẽ run lên. “Vết nứt trong quy luật luân hồi”, “âm mưu thao túng Luân Hồi”… những từ khóa này giống hệt với những gì hắn từng mơ hồ cảm nhận. Đây không phải là những câu chuyện dân gian vô căn cứ, mà là những lời bàn tán của chính các tu sĩ Tiên Giới. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ý nghĩa của Luân Hồi, sự công bằng của sinh tử, dường như đang bị lung lay.
Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, tiếp tục lắng nghe. Một tu sĩ khác chen vào: “Chuyện đó còn đỡ. Nghe nói ở phía Đông, vùng Thiên Hà Sơn Mạch, có một tông môn cổ xưa tên là Cổ Tiên Tông vừa xuất hiện một vị thiên tài, chỉ trong vòng ba năm đã đột phá từ Tiên Nhân cảnh giới lên Kim Tiên, sắp sửa đặt chân vào Đại La Kim Tiên rồi. Hắn ta được mệnh danh là ‘Thiên Hà Kiếm Tử’, khí vận kinh người, được Thiên Đạo chiếu cố.”
Nghe đến “Thiên Đạo chiếu cố”, Lạc Trần bất giác nhíu mày. Hắn không khỏi nghĩ đến những cảm nhận mơ hồ của mình về một Thiên Đạo không hoàn hảo. Liệu sự “chiếu cố” này có phải là một phần của sự thiên vị, một khiếm khuyết mà hắn cần phải tìm hiểu?
Hắn uống cạn chén trà, trong lòng đã có một hướng đi rõ ràng hơn. Phía Đông, Thiên Hà Sơn Mạch, Cổ Tiên Tông – đó có thể là nơi hắn cần đến để bắt đầu cuộc hành trình khám phá. Một nơi có thiên tài được “Thiên Đạo chiếu cố” và một tông môn cổ xưa có thể ẩn chứa những bí mật về quá khứ của Tiên Giới. Hơn nữa, việc tìm hiểu về “Vô Tận Hải” và những linh hồn không thể luân hồi cũng là một nhiệm vụ quan trọng.
Sau khi trả tiền trà, Lạc Trần rời khỏi Vân Hà Thành. Hắn không vội vã. Tiên Giới rộng lớn, và hắn cần phải cẩn trọng từng bước. Hắn biết rằng mình sẽ phải đối mặt với vô số thiên tài và cường giả khác, những người có thể là bạn, cũng có thể là thù. Nhưng điều đó không làm hắn nản lòng. Ngược lại, nó càng thôi thúc hắn tiến lên.
Hắn quyết định không bay thẳng đến Thiên Hà Sơn Mạch ngay lập tức. Thay vào đó, hắn sẽ di chuyển chậm rãi hơn, đi qua các thành trấn khác, tìm kiếm những dấu vết về Luân Hồi Điện, những truyền thuyết về các kiếp trước, và bất kỳ thông tin nào liên quan đến sự “khiếm khuyết” của Thiên Đạo. Hắn cũng cần phải củng cố tu vi của mình, thích nghi với môi trường Tiên Giới và rèn luyện những kỹ năng mới.
Đêm xuống, bầu trời Tiên Giới lấp lánh vô số vì sao, mỗi ngôi sao đều dường như là một thế giới nhỏ bé. Lạc Trần tìm một hang động yên tĩnh để tĩnh tọa. Hắn nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận năng lượng xung quanh. Bên cạnh linh khí dồi dào, hắn còn cảm nhận được một luồng năng lượng khác, mơ hồ và khó nắm bắt, giống như một sợi dây vô hình kết nối vạn vật. Đó chính là Thiên Đạo.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh một vòng tròn luân hồi khổng lồ chợt hiện lên, nhưng vòng tròn đó không hoàn hảo, có những đoạn bị đứt gãy, có những chỗ bị bóp méo. Hắn biết, đây chính là những gì hắn phải tìm hiểu, phải sửa chữa. Ấn ký bí ẩn trong cơ thể hắn cũng bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng yếu ớt, như đang hưởng ứng với những suy nghĩ của hắn.
Lạc Trần mở mắt, ánh mắt kiên định. Hành trình Vấn Đạo Chi Lộ đã thực sự bắt đầu. Hắn sẽ đi về phía Đông, đến Thiên Hà Sơn Mạch, để đối mặt với những thiên tài, tìm kiếm những bí mật cổ xưa, và từng bước vén màn chân tướng về Thiên Đạo và Luân Hồi, những thứ đã định đoạt vận mệnh của vô số sinh linh trong vũ trụ này. Bước chân hắn sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày, và sự cân bằng được trả lại.