Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 45
Ánh trăng vằng vặc của Tiên Giới đổ xuống đỉnh núi Thanh Vân, nhuộm bạc từng phiến lá cổ thụ. Lạc Trần ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi những dải ngân hà lấp lánh như những vết nứt khổng lồ trên tấm màn đêm vô tận. Lời của Trưởng Lão Minh về việc tu luyện đến cảnh giới cao hơn để thoát khỏi Luân Hồi vẫn văng vẳng bên tai hắn. Nhưng điều khiến Lạc Trần bận tâm không phải là sự trường sinh, mà là cái cảm giác bất an khó tả về chính Luân Hồi, về cái Thiên Đạo mà hắn vừa mới đặt chân tới.
Lạc Trần nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những gì Trưởng Lão Minh nói dường như chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm. Tiên Giới này rộng lớn, linh khí dồi dào, tràn ngập cơ duyên, nhưng cũng ẩn chứa một sự lạnh lẽo, vô tình. Hắn đã cảm nhận được điều đó ngay từ khoảnh khắc phi thăng, một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với phàm giới. Ở phàm giới, Thiên Đạo dù khắc nghiệt nhưng vẫn có sự sống động, có luật nhân quả rõ ràng. Còn ở đây, nó như một cỗ máy khổng lồ, vận hành một cách hoàn hảo nhưng lại thiếu đi linh hồn, thiếu đi sự ấm áp.
“Vết nứt trong quy luật luân hồi… linh hồn bị mắc kẹt…” Lạc Trần lẩm bẩm. Những mảnh ký ức mơ hồ từ kiếp trước, hay chỉ là những giấc mộng hoang đường, thỉnh thoảng lại vụt qua tâm trí hắn, khiến hắn tin rằng lời đồn đại không phải là vô căn cứ. Hắn cảm thấy mình không chỉ là một thiếu niên may mắn phi thăng, mà còn mang trên vai một sứ mệnh nào đó, một gánh nặng vô hình mà hắn chưa thể gọi tên.
Hít một hơi thật sâu, Lạc Trần mở mắt. Ngọn lửa trong tâm hắn không phải là khao khát quyền lực hay trường sinh như bao kẻ khác, mà là một khát vọng cháy bỏng muốn khám phá, muốn làm rõ bản chất của vũ trụ này. Thanh Vân Môn, nơi hắn tạm trú sau khi phi thăng, là một tông môn nhỏ bé, ẩn mình giữa hàng ngàn đỉnh núi. Các đệ tử ở đây an phận thủ thường, chỉ mong cầu tu luyện đạt tới Kim Tiên, Thái Ất, sống một đời an nhàn. Điều đó không thể thỏa mãn Lạc Trần.
“Có lẽ, đã đến lúc phải rời đi.”
Sáng hôm sau, Lạc Trần tìm gặp Trưởng Lão Minh. Vị trưởng lão tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, đang tưới những chậu linh thảo quý hiếm trong vườn. Thấy Lạc Trần đến, ông mỉm cười.
“Lạc Trần, con đã tĩnh tâm rồi sao? Tiên Giới rộng lớn vô ngần, đừng vì một vài lời đồn đại mà dao động tâm cảnh.” Trưởng Lão Minh nói, giọng điệu có vẻ thăm dò.
Lạc Trần cúi đầu hành lễ: “Đệ tử đã suy nghĩ kỹ càng. Đệ tử cảm tạ Thanh Vân Môn đã dung nạp, nhưng đệ tử không thể an phận ở đây. Đệ tử muốn tìm hiểu sâu hơn về Thiên Đạo và Luân Hồi, những điều mà Trưởng Lão đã nhắc đến.”
Trưởng Lão Minh đặt bình nước xuống, ánh mắt trở nên sâu xa. “Ta đã biết con sẽ nói vậy. Ngay từ khi con phi thăng tới đây, ta đã cảm nhận được khí tức khác biệt trên người con. Con không phải là một phàm nhân bình thường, cũng không phải là một tiên nhân có thể dễ dàng bị những quy luật của Tiên Giới trói buộc.”
Ông trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Lời ta nói hôm qua, tuy là lời thật, nhưng cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh toàn cảnh. Ở Tiên Giới này, Thiên Đạo được coi là tối cao, công bằng. Nhưng cũng có những truyền thuyết cổ xưa, những ghi chép đã bị cấm đoán, nói về một ‘Thiên Đạo nguyên thủy’ đã không còn tồn tại, và một ‘Luân Hồi Điện’ đã bị phá vỡ hoặc biến đổi.”
Lạc Trần lập tức hỏi: “Luân Hồi Điện? Bị phá vỡ hay biến đổi? Trưởng Lão, xin hãy nói rõ hơn.”
Trưởng Lão Minh thở dài. “Đó là những bí mật mà ngay cả những tông môn lớn nhất cũng không dám công khai nhắc tới. Người ta nói rằng, hàng tỷ năm trước, có một thực thể hoặc một thế lực nào đó đã can thiệp vào chu kỳ Luân Hồi. Nó khiến cho một số linh hồn bị mắc kẹt vĩnh viễn, không thể siêu thoát, cũng không thể tái sinh. Một số khác lại bị cưỡng ép tái sinh vào những kiếp sống định sẵn, như những con rối bị giật dây.”
Mặt Lạc Trần biến sắc. “Kiếp sống định sẵn? Chẳng lẽ vận mệnh của chúng sinh lại bị thao túng?”
“Ai biết được?” Trưởng Lão Minh lắc đầu. “Đó chỉ là lời đồn, nhưng ta đã từng thấy một vài trường hợp kỳ lạ. Những linh hồn bị phong ấn trong những bảo vật cổ xưa, không thể tiến vào Luân Hồi. Hoặc những cá thể có trí nhớ tiền kiếp quá rõ ràng, nhưng lại mang theo một vết sẹo tinh thần khó hiểu, như thể kiếp trước của họ bị cắt ngang một cách thô bạo. Ngay cả Thiên Đạo của Tiên Giới này, tuy mạnh mẽ nhưng ta vẫn cảm thấy có một sự thiếu sót nào đó, một khoảng trống không thể lấp đầy.”
Lời nói của Trưởng Lão Minh đã chạm đúng vào nơi Lạc Trần vẫn luôn nghi ngờ. Hắn cảm thấy rùng mình. Nếu Luân Hồi bị thao túng, vậy thì ý chí tự do của sinh linh có ý nghĩa gì? Cuộc sống của hắn, của những người hắn yêu thương, có phải chỉ là một vở kịch đã được sắp đặt?
“Vậy, làm sao để tìm hiểu những điều này, Trưởng Lão?” Lạc Trần hỏi, giọng nói kiên định.
Trưởng Lão Minh nhìn Lạc Trần một lúc lâu, ánh mắt vừa có vẻ lo lắng, vừa có vẻ khâm phục. “Con đường này vô cùng nguy hiểm, không phải kẻ nào cũng có thể đi. Ngay cả những cường giả Tiên Vương, Tiên Đế cũng không dám chạm vào. Nếu con đã quyết tâm, vậy ta có thể chỉ con một hướng đi.”
“Ở phía Đông của Tiên Giới, có một vùng đất cổ xưa gọi là ‘Vạn Cổ Tàng Kinh Các’. Nơi đó được cho là lưu giữ những điển tịch cổ xưa nhất, từ thời đại Hồng Hoang, trước khi Tiên Giới này hình thành hoàn chỉnh. Có thể ở đó con sẽ tìm thấy những manh mối về Thiên Đạo nguyên thủy và Luân Hồi Điện. Tuy nhiên, Vạn Cổ Tàng Kinh Các không thuộc về bất kỳ thế lực nào, mà là một nơi được bảo vệ bởi vô số cấm chế cổ xưa và những linh thú thượng cổ. Chỉ những ai có duyên phận cực lớn hoặc thực lực phi phàm mới có thể đặt chân vào.”
Trưởng Lão Minh lấy ra một tấm ngọc giản cổ xưa, màu sắc đã ngả vàng, trao cho Lạc Trần. “Đây là bản đồ thô sơ về khu vực xung quanh Vạn Cổ Tàng Kinh Các. Con hãy cẩn thận. Con đường tìm đạo của con, e rằng sẽ không hề dễ dàng.”
Lạc Trần nhận lấy ngọc giản, cảm nhận được sức nặng của nó. “Đệ tử đa tạ Trưởng Lão chỉ điểm. Ân tình này, đệ tử sẽ không bao giờ quên.”
“Đi đi. Cứ đi theo tiếng gọi của trái tim con. Có lẽ, con chính là hy vọng để phá vỡ sự kìm kẹp này.” Trưởng Lão Minh vỗ vai Lạc Trần, ánh mắt đong đầy kỳ vọng.
Sau khi từ biệt Trưởng Lão Minh, Lạc Trần không chút chần chừ. Hắn sắp xếp hành trang đơn giản, thu thập một số linh dược cần thiết. Thanh Vân Môn không có gì để níu kéo hắn, và hắn cũng không muốn kéo theo rắc rối cho tông môn nhỏ bé này. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng ý chí trong lòng hắn chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.
Hắn đứng trên đỉnh Thanh Vân một lần cuối, nhìn xuống những áng mây bồng bềnh. Tiên Giới rộng lớn như vậy, ẩn chứa biết bao bí mật. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần chỉ biết tranh đấu để sinh tồn nữa. Hắn là Lạc Trần, người mang trong mình khát vọng khám phá chân tướng, người sẵn sàng đối mặt với Thiên Đạo để tìm kiếm sự thật về Luân Hồi.
Một đạo kiếm quang xé toạc bầu trời, lao vút về phía Đông. Lạc Trần chính thức bước vào con đường Vấn Đạo Chi Lộ, con đường đầy rẫy chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thiên tài, cường giả từ các thế lực lớn, và dần dần vén màn bí mật về một âm mưu thao túng Luân Hồi đang dần manh nha.
Hành trình của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu.