Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:14:25 | Lượt xem: 3

Lạc Trần bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định chưa từng có. Phía sau hắn, Phế Tích cổ xưa dần bị nuốt chửng bởi màn đêm vừa rút đi, nhường chỗ cho ánh bình minh rực rỡ. Ánh sáng ấy không chỉ xua tan bóng tối của những tàn tích mà còn như thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn, soi rọi con đường vô tận phía trước. Hạt Giống Luân Hồi trong tim hắn không ngừng rung động nhẹ, như một sinh mệnh mới đang cựa quậy, hòa cùng nhịp đập của chính hắn, truyền cho hắn một nguồn năng lượng ấm áp và vô cùng huyền ảo.

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Khí tức của phàm giới, tuy vẫn còn vương vấn chút bụi trần quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là điểm khởi đầu, là nơi hắn đã tìm thấy mảnh ghép đầu tiên của chân lý, là nơi hắn bắt đầu hiểu được sự thật về vận mệnh và ý chí. Những ký ức hỗn loạn của tiền kiếp, những mảnh vỡ về quy luật luân hồi, tất cả như đang dần được sắp xếp lại trong tâm trí hắn, trở thành một bức tranh lớn hơn, rõ ràng hơn.

Uy năng Luân Hồi không phải là một loại linh lực thông thường. Nó là sự tổng hòa của sinh mệnh, cái chết, thời gian và không gian. Khi Lạc Trần tập trung ý niệm, hắn có thể cảm nhận được sợi dây vô hình kết nối vạn vật, cảm nhận được dòng chảy của thời gian, và thoáng thấy được những “dấu vết” của các kiếp luân hồi xung quanh mình. Hắn không thể điều khiển chúng hoàn toàn, nhưng hắn có thể “tương tác” với chúng, mượn sức mạnh của chúng để củng cố bản thân. Đây chính là kim chỉ nam mà hắn đã được ban tặng, một la bàn chỉ dẫn hắn đi qua mê cung của vũ trụ.

“Thiên Đạo… Luân Hồi…” Lạc Trần lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp hòa vào làn gió sớm mai. “Ta sẽ tìm ra các ngươi. Ta sẽ hiểu rõ các ngươi. Và nếu các ngươi có khiếm khuyết, ta sẽ sửa chữa.”

Từ trong Phế Tích, ngoài Hạt Giống Luân Hồi, Lạc Trần còn thu được một vài tàn quyển cổ xưa. Chúng được làm từ loại da thú kỳ lạ, không mục nát theo thời gian, trên đó khắc họa những phù văn cổ xưa mà chỉ sau khi dung hợp với Hạt Giống Luân Hồi, hắn mới có thể giải mã được đôi chút. Một trong số đó là một tấm bản đồ bán cổ điển, chỉ dẫn về một nơi được gọi là “Cửu Thiên Môn”, một cánh cổng huyền thoại được cho là lối đi duy nhất từ phàm giới đến Tiên Giới, nằm sâu trong dãy Thiên Sơn Vạn Lý, một chuỗi núi khổng lồ trải dài hàng vạn dặm, ngăn cách các vùng đất của phàm nhân với những bí ẩn chưa được khai phá.

Cửu Thiên Môn không phải là một cánh cổng vật lý đơn thuần. Theo tàn quyển ghi chép, đó là một điểm hội tụ của linh khí thiên địa, nơi ranh giới giữa phàm giới và tiên giới trở nên mỏng manh nhất. Chỉ những ai có đủ tư chất và sức mạnh, vượt qua được thử thách của “Thiên Kiếp” và “Nhân Kiếp” tại đó, mới có thể được “Thiên Đạo” chấp thuận, phi thăng lên Tiên Giới.

Lạc Trần không chần chừ. Cửu Thiên Môn chính là mục tiêu tiếp theo của hắn. Dãy Thiên Sơn Vạn Lý nằm cách đây hàng ngàn dặm, và hành trình đến đó chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn triệu hồi Phi Kiếm của mình, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo cầu vồng, phóng thẳng về phía chân trời.

Trên đường đi, Lạc Trần không ngừng điều chỉnh lại sức mạnh của mình. Hạt Giống Luân Hồi không chỉ tăng cường linh lực mà còn giúp hắn tinh luyện cơ thể, làm cho mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch đều tràn đầy sức sống và khả năng phục hồi đáng kinh ngạc. Hắn nhận ra, uy năng Luân Hồi còn giúp hắn có một khả năng cảm nhận đặc biệt đối với những sinh linh xung quanh, những dòng chảy năng lượng ẩn sâu trong lòng đất, thậm chí là những “rung động” của vận mệnh nhỏ bé.

Vài ngày sau, Lạc Trần đã đi được một quãng đường rất xa. Hắn bay qua những thành trì phồn hoa, những cánh rừng bạt ngàn và những con sông cuộn chảy. Hắn cố gắng tránh xa khỏi những tranh chấp phàm tục, bởi mục tiêu của hắn đã vượt xa khỏi những lợi ích cá nhân nhỏ bé. Tuy nhiên, sự thu hút của một cường giả cấp độ như hắn không dễ gì che giấu.

Một buổi chiều nọ, khi Lạc Trần đang lướt qua một dãy núi hoang vu, đột nhiên, một luồng linh lực mạnh mẽ từ phía dưới ập lên, chặn đứng đường đi của hắn. Hắn dừng lại, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt sắc bén nhìn xuống.

Phía dưới là một nhóm bảy tu sĩ, ăn mặc đồng phục của một tông môn nào đó, vẻ mặt kiêu ngạo. Kẻ dẫn đầu là một nam tử trung niên, khí tức hùng hậu, tu vi đã đạt đến đỉnh cao của phàm giới, chỉ cách Phi Thăng một bước. Hắn ta nhìn Lạc Trần với ánh mắt đầy tham lam.

“Đạo hữu, xin hãy dừng bước!” nam tử trung niên lớn tiếng, giọng điệu ra vẻ khách khí nhưng ánh mắt lại như chim ưng rình mồi. “Tại hạ là Hàn Phong, trưởng lão Tịch Diệt Tông. Không biết đạo hữu là vị cao nhân phương nào? Khí tức của đạo hữu hùng hậu dị thường, có vẻ như vừa có kỳ ngộ lớn.”

Lạc Trần nhíu mày. Hắn không muốn gây sự, nhưng cũng không thể để người khác cản đường. “Ta không có ý định gây sự. Chư vị tránh ra, ta còn có việc phải làm.”

Hàn Phong cười khẩy. “Ồ, có việc phải làm? E rằng không dễ như vậy đâu, đạo hữu. Khí tức trên người đạo hữu quá mạnh mẽ, không thể nào là một phàm nhân bình thường. Tịch Diệt Tông chúng ta chuyên thu thập kỳ vật, bảo bối. Nếu đạo hữu có thứ gì tốt, không bằng chia sẻ một chút, chúng ta sẽ thả đạo hữu đi.”

Bên cạnh Hàn Phong, một tu sĩ trẻ tuổi hơn cười gằn: “Đừng nói nhiều với hắn làm gì, trưởng lão. Cứ đánh hắn một trận, đoạt lấy bảo vật là xong. Khí tức của hắn có vẻ mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là một mình!”

Lạc Trần thở dài. Hắn không có thời gian cho những trò tranh giành này. “Nếu các ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn.”

Lời vừa dứt, Lạc Trần không đợi bọn chúng ra tay, thân hình hắn đã hóa thành một tia chớp màu bạc, lao thẳng xuống. Tốc độ của hắn nhanh đến mức Hàn Phong và đồng bọn còn chưa kịp phản ứng. Hạt Giống Luân Hồi trong tim hắn bùng lên, một luồng uy năng cổ xưa lan tỏa, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.

“Cái gì?!” Hàn Phong kinh hãi. Hắn ta chỉ cảm thấy một áp lực khổng lồ đè ép xuống, linh lực trong cơ thể trở nên trì trệ. Hắn ta vội vàng xuất ra một chưởng, cuồng phong gào thét, nhưng trước mặt Lạc Trần, nó yếu ớt như một cơn gió nhẹ.

Lạc Trần vung tay, không cần bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Một luồng linh lực thuần túy, mang theo sự tinh túy của Luân Hồi, đánh thẳng vào Hàn Phong. Hàn Phong chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể hắn ta như bị một lực lượng vô hình xé nát, linh hồn chấn động dữ dội, ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.

Sáu tu sĩ còn lại sững sờ. Trưởng lão Hàn Phong, một cường giả đỉnh cao của phàm giới, lại bị đánh bại chỉ trong một chiêu? Hơn nữa, họ không hề nhìn rõ động tác của Lạc Trần.

“Ngươi… ngươi là ai?!” một kẻ run rẩy hỏi.

Lạc Trần không trả lời. Hắn chỉ hờ hững liếc nhìn bọn chúng, ánh mắt lạnh lẽo như băng. Uy năng Luân Hồi từ Hạt Giống trong tim hắn lan tỏa mạnh hơn, bao trùm lên từng tên tu sĩ. Bọn chúng cảm thấy linh hồn mình như đang bị kéo vào một vòng xoáy vô tận, ký ức tiền kiếp, hiện kiếp, tương lai kiếp lướt qua trong khoảnh khắc, khiến tâm trí nổ tung.

“Cút!” Lạc Trần lạnh lùng nói. “Ta không muốn giết các ngươi. Nhưng đừng bao giờ cản đường ta nữa.”

Bảy tên tu sĩ, bao gồm cả Hàn Phong, đều nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy, linh hồn bị chấn động mạnh đến mức không thể cử động. Chúng đã nhìn thấy “thứ gì đó” mà một phàm nhân không nên thấy, một mảnh nhỏ của Luân Hồi Vực, đủ để ám ảnh chúng cả đời.

Lạc Trần không thèm bận tâm đến bọn chúng nữa. Hắn vung tay, Phi Kiếm lại xuất hiện dưới chân, đưa hắn bay vút lên cao, tiếp tục hành trình về phía dãy Thiên Sơn Vạn Lý.

Sức mạnh của Hạt Giống Luân Hồi vượt xa sự tưởng tượng của hắn. Nó không chỉ là nguồn sức mạnh mà còn là một tấm khiên bảo vệ, một kim chỉ nam dẫn lối, và là một phần của chân lý mà hắn đang tìm kiếm. Mỗi lần sử dụng, hắn lại cảm thấy mình tiến gần hơn đến việc giải mã bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi.

Khi hắn càng tiến sâu vào dãy Thiên Sơn Vạn Lý, linh khí trong không khí càng trở nên dày đặc hơn, tinh khiết hơn. Những ngọn núi trùng điệp, mây mù bao phủ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và thần bí. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những yêu thú mạnh mẽ hơn, những linh dược quý hiếm hơn. Nhưng hắn không dừng lại. Mục tiêu của hắn là Cửu Thiên Môn.

Dựa theo tàn quyển, Cửu Thiên Môn nằm ở đỉnh cao nhất của Thiên Sơn, nơi mây trời giao thoa, nơi linh khí biến đổi thành sương mù tiên khí. Hắn bay lên, xuyên qua những tầng mây dày đặc, cảm nhận được một luồng áp lực vô hình ngày càng mạnh mẽ. Đây chính là ranh giới, là sự kiểm duyệt của Thiên Đạo đối với những kẻ muốn vượt qua.

Cuối cùng, hắn đến được một khu vực đặc biệt. Không có bất kỳ kiến trúc hùng vĩ nào, chỉ có một đỉnh núi trọc lóc, nhưng trên đỉnh núi lại có một hồ nước trong vắt, nước hồ không ngừng bốc hơi, tạo thành những dải cầu vồng mờ ảo. Trên mặt hồ, những gợn sóng hình xoáy ốc không ngừng quay tròn, như một lỗ hổng dẫn đến một thế giới khác. Đây chính là Cửu Thiên Môn, đơn giản mà huyền bí, tự nhiên mà ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa.

Lạc Trần lơ lửng trên không trung, nhìn xuống Cửu Thiên Môn. Hắn cảm nhận được một sức hút mãnh liệt từ đó, không phải là sức hút vật lý, mà là một lời mời gọi từ bản năng, từ định mệnh. Hắn biết, cánh cổng này chính là khởi đầu cho Đại Cảnh Giới Tiên Giới Phong Vân, là con đường dẫn hắn đến gần hơn với những bí mật về Thiên Đạo và Luân Hồi.

Hạt Giống Luân Hồi trong tim hắn rung động mạnh mẽ chưa từng thấy, như đang reo vang mừng rỡ. Nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là một phần linh hồn hắn, một phần của mục tiêu hắn. Hắn không còn là thiếu niên phàm trần năm nào. Hắn là Lạc Trần, người mang Hạt Giống Luân Hồi, người đang đi tìm chân lý. Tiên Giới, Thần Vực, Hư Không Vạn Giới… tất cả đang chờ đợi hắn.

Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Đối với hắn, đây không chỉ là một hành trình tu luyện, mà là một cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của vũ trụ này. Bước chân đầu tiên vào Tiên Giới, sẽ là bước chân đầu tiên trên con đường Vấn Đạo Chi Lộ.

Lạc Trần nhắm mắt, cảm nhận uy năng Luân Hồi tuôn chảy khắp cơ thể. Hắn không vội vàng. Cửu Thiên Môn đang ở ngay trước mặt, nhưng hắn cần một khoảnh khắc để chuẩn bị tinh thần, để hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ, và để lắng nghe tiếng gọi của định mệnh.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, trong đôi mắt ấy không còn chút bụi trần nào, chỉ còn lại sự thâm sâu vô tận của tinh không và ngọn lửa rực cháy của ý chí tự do. Hắn bước một bước, thân hình hóa thành một luồng sáng, lao thẳng vào giữa những gợn sóng xoáy ốc của Cửu Thiên Môn, biến mất không dấu vết.

Phía sau hắn, Cửu Thiên Môn vẫn lẳng lặng tồn tại, nước hồ vẫn bốc hơi thành những dải cầu vồng, như chưa từng có ai bước qua. Nhưng một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8