Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:13:01 | Lượt xem: 3

Khí tức cổ xưa bùng nổ, không gian quanh Lạc Trần như bị vặn vẹo. Những phiến đá đổ nát xung quanh bắt đầu rung chuyển, bụi trần rơi lả tả như một cơn mưa nhỏ, nhưng trong đó ẩn chứa sức nặng của hàng vạn năm lịch sử. Thứ năng lượng đang thức tỉnh kia không đơn thuần là một luồng chân nguyên, mà là một sự hiện hữu nguyên thủy, mang theo dấu ấn của thời gian và sự lãng quên.

Lạc Trần siết chặt thanh kiếm trong tay, từng thớ thịt trên cơ thể hắn căng lên, bản năng sinh tồn gào thét. Hắn cảm nhận được một luồng ý thức khổng lồ đang lan tỏa, như một đại dương vô biên cuộn sóng. Luồng ý thức đó không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng sự áp bức của nó đủ để nghiền nát một tu sĩ phàm trần bình thường thành tro bụi. Nó gợi lên một cảm giác cô độc sâu thẳm, một nỗi buồn vô tận, xen lẫn với sự tức giận bị kìm nén.

Dưới mặt đất, những vết nứt sâu hoắm bắt đầu xuất hiện, kéo dài như mạng nhện. Từ những khe nứt đó, một thứ ánh sáng u ám, pha trộn giữa màu tím than và xanh lục, từ từ trào ra, chiếu rọi lên những bức tường đổ nát. Ánh sáng đó không chỉ là vật chất, nó còn mang theo những ảo ảnh mờ ảo, những hình ảnh chớp nhoáng về các sinh linh khổng lồ, những thành trì bay lượn trên không, những cuộc chiến tranh long trời lở đất mà Lạc Trần chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch cổ nào của Phàm Trần Giới.

“Đây… là ký ức của nó sao?” Lạc Trần tự nhủ, lồng ngực đập thình thịch. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một thực thể có ý thức mạnh mẽ đến vậy, có thể trực tiếp truyền tải những hình ảnh và cảm xúc vào tâm trí hắn mà không cần một lời nào.

Đột nhiên, từ trung tâm của phế tích, nơi có một bệ đá cổ kính bị đổ sập, một luồng ánh sáng tối tăm nhất vụt lên, xoáy tròn tạo thành một cột sáng cao vút. Bên trong cột sáng, một hình bóng khổng lồ dần hiện rõ. Đó không phải là một sinh vật có hình dạng xác định, mà là một khối năng lượng nguyên tố thuần túy, nhưng lại mang một hình thái giống như một con mãng xà khổng lồ đang cuộn mình, với vô số đôi mắt lập lòe như những vì sao xa xăm.

Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang vọng trong tâm trí Lạc Trần, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm, xuyên thẳng qua mọi phòng ngự tinh thần của hắn. Giọng nói ấy giống như tiếng vọng của cả một kỷ nguyên đã qua, mang theo sự mệt mỏi và nỗi đau khổ không thể tả.

“Kẻ xâm nhập… ngươi là ai?”

Lạc Trần hít một hơi thật sâu, gạt đi sự sợ hãi. Hắn biết mình không thể trốn tránh. Thanh kiếm trong tay hắn rung lên khẽ khàng, như thể cũng cảm nhận được sự vĩ đại của thực thể trước mặt. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định đối diện với vô số đôi mắt lập lòe kia.

“Ta là Lạc Trần, một người tu luyện đến từ phàm trần. Ta không cố ý xâm phạm, chỉ là vô tình lạc vào nơi này.” Hắn đáp lại bằng ý niệm, tin rằng thực thể kia có thể nghe thấy.

Hình bóng mãng xà khổng lồ trong cột sáng dường như “nhìn” hắn chằm chằm. Luồng ý thức khổng lồ quét qua Lạc Trần, thăm dò từng ngóc ngách trong linh hồn hắn. Hắn cảm thấy như toàn bộ cuộc đời mình, từ lúc sinh ra đến tận bây giờ, đều bị bóc trần dưới cái nhìn của thực thể cổ xưa. Ngay cả ấn ký bí ẩn trong cơ thể hắn, hay những giấc mơ mơ hồ về Thiên Đạo, cũng không thoát khỏi sự dò xét này.

Một tiếng thở dài vang vọng trong tâm trí Lạc Trần, mang theo sự thất vọng và một chút kinh ngạc.

“Phàm nhân… lại là một phàm nhân nhỏ bé. Nhưng ngươi… ngươi lại mang theo hương vị của ‘nó’.”

“Hương vị của cái gì?” Lạc Trần hỏi vặn lại.

“Của sự Vĩnh Hằng… của Chân Nguyên… của ý chí không thể bị bẻ cong.” Giọng nói cổ xưa trở nên khó hiểu hơn. “Ngươi không giống những kẻ đến trước. Những kẻ đó chỉ tìm kiếm sức mạnh, tìm kiếm sự sống vĩnh cửu, nhưng lại sợ hãi Luân Hồi. Chúng đã phá vỡ mọi thứ.”

Lạc Trần đột nhiên hiểu ra. Hắn không phải là người đầu tiên đến đây. Thực thể này có lẽ đã từng chứng kiến rất nhiều sinh linh, từ phàm nhân đến cường giả. Và những kẻ đó, đã làm điều gì đó sai trái.

“Ngươi nói ‘phá vỡ mọi thứ’ là sao? Có phải liên quan đến sự khiếm khuyết của Thiên Đạo?” Lạc Trần mạnh dạn hỏi, tận dụng cơ hội. Dù nguy hiểm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với một thứ gì đó có vẻ như biết rõ về những nghi vấn của hắn.

Nghe đến hai từ “Thiên Đạo khiếm khuyết”, hình bóng mãng xà khổng lồ rung chuyển dữ dội. Cột sáng tối tăm bùng lên mạnh mẽ, những ảo ảnh xung quanh trở nên rõ nét hơn, tái hiện lại những cảnh tượng kinh hoàng: bầu trời nứt toác, các hành tinh va chạm, và vô số sinh linh tan biến thành hư vô. Nỗi đau khổ và sự phẫn nộ trong luồng ý thức của thực thể trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

“Thiên Đạo… khiếm khuyết? Không! Thiên Đạo không khiếm khuyết! Chính là chúng… chính là những kẻ phàm tục đã dám vấy bẩn lên sự tồn tại vĩ đại ấy! Chúng đã cố gắng thao túng Luân Hồi, bẻ cong quy luật sinh tử, để rồi tự chuốc lấy sự hủy diệt! Và ta… ta là kẻ còn sót lại, bị giam cầm trong sự hỗn loạn này, để canh giữ thứ cuối cùng… một mảnh vỡ của Chân Luân Hồi.”

Lạc Trần sững sờ. Mọi thứ hắn từng mơ hồ cảm nhận, mọi truyền thuyết hắn từng nghe, bỗng chốc trở nên chân thực đến đáng sợ. “Luân Hồi… bị thao túng?” Hắn lẩm bầm, ý niệm của hắn đầy chấn động.

“Đúng vậy. Chúng muốn trường sinh bất tử, không muốn chịu sự trói buộc của kiếp luân hồi. Chúng đã tạo ra những con đường tắt, những ngã rẽ, nhưng tất cả đều dẫn đến sự mục nát. Linh hồn bị mắc kẹt, không thể tái sinh. Sinh linh tồn tại mà không có ý nghĩa. Đó không phải là Luân Hồi! Đó là một nhà tù vĩnh cửu!” Giọng nói của thực thể tràn đầy bi phẫn.

“Vậy ngươi… ngươi là ai?” Lạc Trần hỏi, nhìn vào hình bóng mãng xà đang dần mờ đi vì kiệt sức.

“Ta… ta là Ký Ức của Đại Hoang, là hiện thân của một mảnh ý chí bị lãng quên của Chân Luân Hồi. Ta đã ngủ say hàng triệu năm, chờ đợi… chờ đợi một người mang theo hương vị của sự Vĩnh Hằng, của Chân Nguyên, của ý chí không thể bị bẻ cong để có thể cảm nhận được ta, để ta có thể truyền lại gánh nặng này.”

Hình bóng mãng xà khổng lồ trong cột sáng bắt đầu thu nhỏ lại, những ánh mắt lập lòe dần tắt. Cột sáng tối tăm cũng yếu đi, nhưng không biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, nó ngưng tụ lại thành một quả cầu ánh sáng màu xanh lục thẫm, lơ lửng giữa không trung, phát ra một luồng năng lượng sống động, thuần khiết đến khó tin. Đó là sự đối lập hoàn toàn với sự u ám và nặng nề ban đầu.

“Mảnh vỡ của Chân Luân Hồi… nó là gì?” Lạc Trần tiến lại gần, cẩn trọng nhưng không chút sợ hãi. Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với quả cầu ánh sáng đó, như thể một phần của hắn đang bị nó thu hút.

“Đó là ‘Hạt Giống Luân Hồi’, là thứ duy nhất còn sót lại của quy luật tự nhiên, chưa bị vấy bẩn bởi những kẻ thao túng. Nó cần một người bảo vệ, một người có thể cảm nhận được sự thật, không bị lừa dối bởi vẻ ngoài của thế giới này. Ngươi… Lạc Trần… ngươi có thể là người đó.” Giọng nói cổ xưa yếu ớt dần, như thể nó đã dồn hết chút sức lực cuối cùng để nói ra những lời này.

Quả cầu ánh sáng màu xanh lục thẫm từ từ bay về phía Lạc Trần, nó không lao đến mà nhẹ nhàng lướt đi, như muốn hắn chấp nhận nó một cách tự nguyện. Lạc Trần vươn tay, cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ nó. Khi ngón tay hắn chạm vào, quả cầu ánh sáng không tan biến mà nhẹ nhàng dung nhập vào lòng bàn tay hắn, rồi từ đó, nó len lỏi vào cơ thể, tiến thẳng đến vị trí của ấn ký bí ẩn mà Lạc Trần mang theo bấy lâu nay.

Một luồng sức mạnh mới mẻ bùng nổ trong cơ thể Lạc Trần, không phải là chân nguyên hay linh lực, mà là một cảm giác sâu sắc về sự kết nối với vạn vật, với sinh tử, với chu kỳ vĩnh hằng. Ấn ký bí ẩn trong cơ thể hắn như được kích hoạt, phát ra ánh sáng vàng nhạt, hòa quyện với ánh sáng xanh lục thẫm của Hạt Giống Luân Hồi. Hắn cảm thấy như một bức màn mờ mịt nào đó trong tâm trí hắn đã được vén lên, để lộ ra những mảnh ký ức chớp nhoáng, không rõ ràng nhưng lại vô cùng quen thuộc.

“Ngươi… là hy vọng cuối cùng… Hãy bảo vệ nó… Hãy tìm kiếm những mảnh vỡ khác… Hãy sửa chữa… Thiên Đạo… Luân Hồi…” Giọng nói của Ký Ức Đại Hoang tắt hẳn. Hình bóng mãng xà khổng lồ biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại những phiến đá đổ nát và ánh sáng xanh lục mờ ảo phát ra từ cơ thể Lạc Trần.

Lạc Trần đứng đó, bất động. Hắn không hề mạnh lên về mặt tu vi, nhưng cảm giác về thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy của sinh mệnh và cái chết trong từng viên đá, từng ngọn cỏ. Hắn đã không còn là Lạc Trần của ngày hôm qua. Hắn đã mang trong mình một gánh nặng, một sứ mệnh vĩ đại hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng.

Nơi đây, trong phế tích cổ xưa của Đại Hoang Thần Vực ẩn mình trong phàm giới, Lạc Trần không chỉ tìm thấy một cơ duyên, mà còn tìm thấy một phần chân tướng về sự tồn tại của chính mình và của vũ trụ. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa lời giải. Nhưng với Hạt Giống Luân Hồi trong mình, hắn biết rằng mình không thể quay đầu. Hắn phải tiếp tục hành trình, để khám phá, để chiến đấu, và để sửa chữa Thiên Đạo Luân Hồi.

Ánh sáng xanh lục dần chìm vào trong cơ thể Lạc Trần, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của phế tích. Nhưng trong tâm hồn thiếu niên, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, rực rỡ và kiên định hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8