Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 37
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua khe cửa mật thất, chiếu rọi vào căn phòng tối tăm, Lạc Trần đứng dậy. Đôi mắt hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên nữa. Thay vào đó, chúng rực cháy một ánh sáng kiên định, ánh sáng của một người đã nhìn thấu một phần bản chất vũ trụ, và sẵn sàng đối mặt với nó.
“Đại Hoang Thần Vực,” Lạc Trần khẽ nói, âm thanh vang vọng trong căn mật thất tĩnh lặng, như một lời thề. “Ta đến đây.”
Hắn biết rằng việc rời khỏi nơi này và tìm đường đến Đại Hoang sẽ là một thử thách lớn, nhưng so với những gì hắn vừa khám phá, đó chỉ là bước khởi đầu. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn, một con đường dẫn đến những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ, đến tận cùng của Thiên Đạo và Luân Hồi.
Lạc Trần đẩy cánh cửa đá nặng nề, bước ra khỏi mật thất. Căn phòng tu luyện ẩn sâu trong lòng đất của Thần Phong Tông, nơi hắn đã bế quan hơn ba tháng. Ba tháng, nhưng cảm giác như ba thế kỷ. Trong khoảng thời gian đó, không chỉ tu vi của hắn tiến bộ vượt bậc, đạt đến đỉnh cao của Tiên Vương Cảnh, mà tâm cảnh của hắn cũng đã lột xác hoàn toàn. Những mảnh ký ức tiền kiếp mơ hồ, những thị kiến về một Thiên Đạo bất toàn, về một Luân Hồi bị thao túng đã dần kết nối, tạo thành một bức tranh đáng sợ nhưng cũng đầy thôi thúc.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận khí tức Tiên Giới tràn ngập. Từng luồng linh khí quen thuộc giờ đây lại mang một cảm giác khác lạ. Hắn cảm thấy một sự gò bó, một sự sắp đặt thô thiển trong từng nhịp vận hành của quy luật. Cái “khiếm khuyết” mà hắn cảm nhận được, giờ đây như một vết nứt lớn trong tấm màn vũ trụ, phơi bày sự thật trần trụi về một hệ thống không hoàn hảo, thậm chí là bị điều khiển.
“Thiên Đạo… không phải là tự nhiên,” Lạc Trần lẩm bẩm. “Nó là một cỗ máy, và cỗ máy ấy đang trục trặc.”
Rời khỏi khu vực tu luyện, Lạc Trần không lập tức tìm kiếm bất kỳ ai. Hắn dành một ngày để điều chỉnh lại tâm trạng, thăm lại những nơi quen thuộc trong Thần Phong Tông, nhìn ngắm những gương mặt thân quen. Sự bình yên giả tạo của Tiên Giới, những tranh đấu vì tài nguyên, danh vọng, giờ đây trong mắt hắn thật nhỏ bé và đáng thương. Họ là những con cờ, bị xoay vần trong vòng luân hồi do kẻ khác sắp đặt, mà không hề hay biết.
Mục tiêu tiếp theo của hắn là Đại Hoang Thần Vực. Đó là một cái tên huyền thoại, được nhắc đến trong những ghi chép cổ xưa nhất của Tiên Giới, thường được coi là một vùng đất hoang tàn, bị lãng quên, thậm chí là không tồn tại. Một số truyền thuyết cho rằng đó là nơi sinh ra các chủng tộc nguyên thủy, nơi các Thần Linh cổ đại từng ngự trị trước khi Tiên Giới được hình thành. Nhưng cũng có những lời đồn đại rằng đó là một cấm địa, nơi giam giữ những bí mật khủng khiếp, hoặc là cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt.
Lạc Trần biết, để tìm được Đại Hoang, hắn không thể dựa vào những thông tin phổ biến. Hắn cần những tri thức cổ xưa, những bí ẩn bị chôn vùi. Nơi duy nhất có thể lưu giữ những điều đó trong Thần Phong Tông, và có lẽ là cả Tiên Giới, chính là Tàng Kinh Các Cổ. Đó là một thư viện khổng lồ, chứa đựng hàng vạn cuốn điển tịch, từ kinh công tu luyện đến lịch sử, địa lý, thậm chí là những truyền thuyết xa xưa.
Hắn đến Tàng Kinh Các vào đêm khuya, khi mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ hoặc bế quan. Trưởng lão trông coi Tàng Kinh Các là một lão già râu tóc bạc phơ, tên là Trưởng lão Mặc. Ông ta sống ẩn dật giữa biển sách, hiếm khi giao thiệp với người ngoài, nhưng lại có trí tuệ uyên thâm và kiến thức về mọi thứ trên đời.
“Đệ tử Lạc Trần bái kiến Trưởng lão Mặc,” Lạc Trần cung kính hành lễ.
Trưởng lão Mặc đang ngồi trên một đống sách cũ, đeo một cặp kính lão bằng xương thú, chăm chú đọc một cuộn da. Ông ta ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn Lạc Trần. “Là ngươi à, tiểu tử. Lần trước ta thấy ngươi còn là một tên nhóc ham đọc sách linh tinh, giờ đã là Tiên Vương rồi sao? Thời gian trôi nhanh thật.”
“Đệ tử có một số nghi vấn muốn thỉnh giáo Trưởng lão,” Lạc Trần đi thẳng vào vấn đề.
“Nói đi. Nhưng ta không có nhiều thời gian. Mấy ngày nay ta đang nghiên cứu về một loại thảo dược cổ xưa, nghe nói có thể giúp người ta sống thêm trăm năm, nhưng lại có tác dụng phụ là biến người thành đá. Thật thú vị!” Trưởng lão Mặc cười khan.
Lạc Trần bỏ qua lời nói đùa của ông ta. “Đệ tử muốn tìm hiểu về Đại Hoang Thần Vực. Những ghi chép cổ xưa nhất, những con đường dẫn đến đó, và cả bản chất của nó.”
Trưởng lão Mặc nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén hơn. “Đại Hoang Thần Vực ư? Ngươi là người thứ hai hỏi ta về nơi đó trong ba vạn năm qua. Người đầu tiên là một lão quái vật từ Thần Vực xa xôi, hắn nói muốn tìm về cội nguồn. Hắn đã đi, và không bao giờ trở lại.”
“Đệ tử biết nó nguy hiểm, nhưng đệ tử phải đi,” Lạc Trần kiên định.
Trưởng lão Mặc thở dài. “Được thôi. Ngươi có duyên với những thứ cổ xưa. Hãy theo ta.”
Ông ta dẫn Lạc Trần đến một góc khuất nhất của Tàng Kinh Các, nơi những kệ sách phủ đầy bụi thời gian, cao vút chạm trần. Ở đó, những cuốn sách không còn được làm từ giấy hay ngọc giản, mà là từ da thú cổ đại, xương của những sinh vật đã tuyệt chủng, thậm chí là đá khắc. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu không đủ để soi rõ những ký tự cổ xưa trên đó.
“Đại Hoang Thần Vực không phải là một địa điểm vật lý theo nghĩa thông thường,” Trưởng lão Mặc bắt đầu giải thích, tay lướt qua những cuốn sách. “Nó là một tập hợp các tiểu vũ trụ, những mảnh vỡ của một thế giới nguyên thủy, tồn tại ở ranh giới của các chiều không gian. Để đến đó, người ta không thể bay hay dịch chuyển thông thường. Phải thông qua những ‘cánh cổng hư không’ đặc biệt, hoặc những ‘khe nứt thời không’ được hình thành tự nhiên, nhưng vô cùng bất ổn.”
Ông ta dừng lại trước một cuốn sách được làm từ một loại đá đen kỳ lạ, trên đó khắc những hình vẽ cổ quái. “Cuốn ‘Đại Hoang Cổ Điển’ này là một trong số ít ghi chép còn sót lại. Nó mô tả ba con đường chính để đến Đại Hoang. Một là ‘Hư Không Hải Môn’, một cánh cổng dịch chuyển cổ xưa nằm ở cực Bắc của Tiên Giới, được canh giữ bởi một gia tộc ẩn dật. Hai là ‘Thiên Khuyết Chi Lộ’, một con đường được hình thành từ một vết nứt thời không khổng lồ, vô cùng nguy hiểm, nằm sâu trong Vạn Cổ Ma Uyên. Và cuối cùng là ‘Luân Hồi Điếm’, một nơi không xác định, được cho là nơi mà những linh hồn không thể tái sinh tìm thấy lối thoát, và cũng là nơi có thể dẫn đến Đại Hoang, nhưng con đường này chỉ là truyền thuyết.”
Lạc Trần lắng nghe từng lời, đôi mắt lấp lánh suy tư. Hư Không Hải Môn nghe có vẻ khả thi nhất, nhưng bị canh giữ thì sẽ rất phiền phức. Thiên Khuyết Chi Lộ lại quá nguy hiểm, và Luân Hồi Điếm thì quá mơ hồ.
“Trong cuốn sách này, có đề cập đến một phương pháp tạm thời để ổn định những khe nứt thời không nhỏ, cho phép người ta xuyên qua mà không bị xé nát,” Trưởng lão Mặc nói thêm, chỉ vào một đoạn văn tự cổ. “Nó yêu cầu một loại vật chất đặc biệt, ‘Thái Cổ Không Thạch’, và một trận pháp cổ xưa tên là ‘Hư Không Định Giới Trận’.”
Thái Cổ Không Thạch là một khoáng vật cực kỳ hiếm, được tìm thấy ở những nơi có năng lượng hỗn loạn. Còn Hư Không Định Giới Trận là một trận pháp đã thất truyền từ rất lâu. Đây là một con đường khó khăn hơn, nhưng lại mang tính chủ động hơn. Nó phù hợp với Lạc Trần, người không muốn phụ thuộc vào bất kỳ thế lực nào.
“Đệ tử hiểu rồi. Cảm ơn Trưởng lão,” Lạc Trần cúi đầu.
“Đừng vội mừng,” Trưởng lão Mặc nói, mắt nhìn thẳng vào Lạc Trần. “Đại Hoang không phải là nơi để người phàm đặt chân đến. Nơi đó ẩn chứa những bí mật mà có lẽ cả Thiên Đạo cũng muốn chôn vùi. Ngươi đi, có thể sẽ không bao giờ trở lại. Ngươi có chắc không?”
Lạc Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi. Hắn nhớ lại những gì mình đã khám phá, những mảnh vỡ của sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi. Hắn không thể quay đầu. Số phận của hắn, có lẽ đã gắn liền với sự thật đó từ rất lâu rồi.
“Đệ tử chắc chắn, Trưởng lão,” Lạc Trần đáp, giọng nói trầm ổn. “Dù có phải đối mặt với vực sâu hay hủy diệt, đệ tử cũng phải đi. Vì những gì đệ tử đã nhìn thấy, và vì những gì đệ tử tin là đúng.”
Trưởng lão Mặc không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại quay trở lại với cuốn sách về thảo dược biến người thành đá. Lạc Trần biết, ông ta đã hiểu. Có những con đường mà một khi đã bước chân vào, không thể quay đầu lại được nữa.
Trong những ngày tiếp theo, Lạc Trần âm thầm chuẩn bị. Hắn tìm kiếm thông tin về Thái Cổ Không Thạch và Hư Không Định Giới Trận trong các thư tịch cổ khác, không ngừng luyện hóa bản thân để chuẩn bị cho một hành trình đầy hiểm nguy. Hắn không nói lời từ biệt với bất kỳ ai, bởi hắn không muốn gieo rắc lo lắng, cũng không muốn bị ràng buộc. Con đường đến Đại Hoang là con đường của riêng hắn, một mình đối mặt với những bí mật của vũ trụ.
Cuối cùng, sau một tuần tìm kiếm và chuẩn bị kỹ lưỡng, Lạc Trần đã có đủ thông tin và những vật liệu cần thiết. Hắn định vị được một khe nứt thời không nhỏ, ẩn mình trong một dãy núi hoang vắng ở rìa Tiên Giới, nơi ít ai lui tới. Đó là một vết nứt chỉ mở ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mỗi tháng một lần, vô cùng bất ổn và nguy hiểm, nhưng với Hư Không Định Giới Trận và Thái Cổ Không Thạch, hắn có thể có cơ hội.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Lạc Trần đứng trước khe nứt. Nó không phải là một cánh cổng rực rỡ, mà chỉ là một đường xé nhỏ trong không gian, ánh sáng méo mó và âm thanh kỳ lạ phát ra từ bên trong. Hắn kích hoạt trận pháp, Thái Cổ Không Thạch trong tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh lam, từ từ ổn định vết nứt. Cánh cửa đến một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới cổ xưa hơn cả Tiên Giới, đã hé mở.
Lạc Trần không chần chừ. Với một quyết tâm sắt đá, hắn bước vào vết nứt, biến mất trong luồng ánh sáng hỗn loạn. Phía sau hắn, khe nứt từ từ khép lại, để lại dãy núi hoang vắng chìm trong im lặng, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Hành trình tìm kiếm bí mật của Thiên Đạo và Luân Hồi, giờ đây chính thức bắt đầu, đưa Lạc Trần đến với Đại Hoang Thần Vực, nơi những chân tướng bị lãng quên đang chờ đợi.