Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 36
Ánh nến leo lét trong căn mật thất cấm, hắt những bóng hình nhảy múa lên hàng vạn cuộn da dê và sách cổ. Lạc Trần không còn mảy may quan tâm đến thời gian trôi qua. Tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của những ký tự cổ xưa, những biểu tượng đã bị lãng quên từ hàng vạn năm trước. Hắn chọn ra năm cuốn sách và ba cuộn da được đánh dấu bằng những ấn ký đặc biệt – những thứ mà linh cảm mách bảo hắn là quan trọng nhất.
Cuốn đầu tiên là một bản đồ sao cổ, nhưng không phải là những chòm sao hắn từng biết. Nó mô tả những tinh vân khổng lồ, những dải ngân hà với những tên gọi xa lạ, và ở trung tâm, một biểu tượng phức tạp giống như một bánh xe xoay tròn không ngừng, được bao quanh bởi những vết nứt.
“Đây là… Thiên Đạo Luân Hồi đồ?” Lạc Trần lẩm bẩm. Hắn chưa từng thấy bất kỳ bản đồ nào có thể chứa đựng toàn bộ một vũ trụ như thế này, chứ đừng nói đến vạn giới. Và những vết nứt kia, chúng không phải là ngẫu nhiên. Chúng là những đường gãy, những mạch vỡ chạy dọc theo bánh xe, xuyên qua các tinh vân, như thể chính vũ trụ này đang bị tổn thương.
Hắn chuyển sang một cuộn da khác. Cuộn da này được làm từ một loại vật liệu kỳ lạ, không giống bất kỳ thứ gì trong Tiên Giới. Nó phát ra một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, như mang theo trọng lượng của vô vàn kỷ nguyên. Trên đó, những ký tự được khắc sâu, không phải viết, mà là khắc bằng một loại lực lượng nào đó, tựa hồ như chính Đạo đã được ghi lại. Phải mất một lúc Lạc Trần mới có thể bắt đầu giải mã. Những ký tự này còn cổ xưa hơn cả văn tự Tiên Giới, mang đậm dấu ấn của Thần Vực nguyên thủy.
Nội dung dần dần hé mở, kinh thiên động địa. Cuộn da này không phải là một câu chuyện, mà là một bản cáo trạng, một lời cảnh báo từ một chủng tộc đã bị lãng quên. Nó nói về “Thiên Đạo Nguyên Thủy”, một quy luật tự nhiên hoàn mỹ, vô tư, vận hành vạn vật theo lẽ phải. Nhưng rồi, vào một thời điểm xa xưa không thể định rõ, “Đạo” đã bị “xuyên tạc”.
“Thần Khuyết…” Lạc Trần thì thầm đọc. “Cái khiếm khuyết của Thần.”
Cuộn da mô tả rằng Thiên Đạo hiện tại, cái mà các cường giả Tiên Giới tôn sùng và cố gắng dung hợp, chỉ là một “bản sao thiếu sót”, một “thiên đạo bị bóp méo”. Nó không phải là quy luật tự nhiên sinh ra vạn vật, mà là một “hệ thống” được tạo ra, được thiết lập bởi một thực thể hoặc một nhóm thực thể vô cùng hùng mạnh, được gọi là “Kẻ Thao Túng”.
Mục đích của việc thao túng này không được nêu rõ hoàn toàn, nhưng có những ám chỉ kinh hoàng: “hấp thụ sinh cơ”, “nuôi dưỡng linh hồn”, “xiềng xích vận mệnh”. Luân Hồi, thay vì là một vòng tuần hoàn tự nhiên của sự sống và cái chết, đã trở thành một “nhà tù vô hình”, một “cánh đồng linh hồn” nơi các sinh linh bị tái sinh liên tục, nhưng không phải để thăng hoa, mà để cung cấp năng lượng hoặc mục đích nào đó cho Kẻ Thao Túng.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lạc Trần. Hắn nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ, những mảnh ký ức chắp vá về tiền kiếp, những cảm giác mơ hồ về sự bất công trong vận mệnh. Nếu những gì cuộn da này nói là thật, thì toàn bộ sự tồn tại của hắn, của Tiên Giới, thậm chí của vạn giới mà hắn từng biết, đều là một vở kịch được dàn dựng, một cái bẫy khổng lồ.
Hắn nhanh chóng lật đến cuốn sách tiếp theo, một cuốn có bìa bằng xương thú hóa thạch. Cuốn sách này nói về “Đại Hoang”, một cái tên vang vọng trong ký ức của những chủng tộc cổ xưa nhất. Đại Hoang không phải là một cõi giới đơn thuần, mà là “nguồn cội của vạn giới”, nơi sinh ra các thần linh nguyên thủy, các chủng tộc đã bị lãng quên, và nơi Thiên Đạo Nguyên Thủy từng ngự trị.
“Đại Hoang Thần Vực…” Lạc Trần lẩm bẩm. Cái tên này từng xuất hiện trong những truyền thuyết xa xôi nhất, nhưng luôn được coi là hư ảo. Giờ đây, hắn nhận ra nó là có thật, và thậm chí còn quan trọng hơn cả Tiên Giới.
Cuốn sách mô tả rằng Kẻ Thao Túng đã nổi lên từ Đại Hoang, hoặc đã từng là một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy trước khi biến chất. Chúng đã gây ra một cuộc “Đại Hủy Diệt” trong quá khứ xa xôi, xóa sổ các nền văn minh cổ đại và thay thế Thiên Đạo Nguyên Thủy bằng “Thiên Đạo Khiếm Khuyết” hiện tại. Các di tích của những nền văn minh đã mất, những tàn tích của các thần linh nguyên thủy, đều nằm rải rác trong Đại Hoang Thần Vực – những chứng cứ im lặng về một sự thật khủng khiếp.
Một cuốn sách khác là một biên niên sử về những “kẻ phản kháng” đầu tiên, những linh hồn đã nhận ra sự giả dối của Thiên Đạo Khiếm Khuyết. Họ đã cố gắng phá vỡ xiềng xích Luân Hồi, tìm kiếm “Chân Luân Hồi” và khôi phục Thiên Đạo Nguyên Thủy. Tuy nhiên, tất cả đều thất bại, bị Kẻ Thao Túng nghiền nát, linh hồn bị phong ấn vĩnh viễn hoặc bị ép buộc tái sinh vào những kiếp sống đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Lạc Trần cảm thấy trái tim mình thắt lại. Hắn nhớ đến những linh hồn bị mắc kẹt mà hắn từng cảm nhận được, những vết nứt trong quy luật luân hồi mà hắn mơ hồ nhận ra. Tất cả không phải là ngẫu nhiên. Chúng là những tàn dư của cuộc chiến vĩ đại, những tiếng kêu than của những kẻ bị thao túng. Và có lẽ, hắn cũng là một trong số đó.
Một dòng chữ cuối cùng trong cuốn biên niên sử thu hút sự chú ý của hắn: “Chỉ khi ý chí tự do đủ mạnh, đủ thuần khiết, mới có thể lay chuyển cỗ máy Luân Hồi vĩ đại. Kẻ mang trong mình ấn ký của Nguyên Thủy sẽ là chìa khóa.”
Ấn ký của Nguyên Thủy… Lạc Trần sờ lên ngực mình, nơi ẩn chứa ấn ký bí ẩn mà hắn mang theo từ khi sinh ra. Một luồng khí nóng bỏng đột nhiên trỗi dậy từ ấn ký, lan tỏa khắp cơ thể hắn, khiến những ký tự cổ xưa trong cuốn sách như phát sáng. Hắn không thể giải thích được hiện tượng này, nhưng một cảm giác quen thuộc, như một tiếng gọi từ sâu thẳm linh hồn, dâng trào trong hắn.
Hắn không phải là kẻ đầu tiên nhận ra sự thật. Hắn không phải là kẻ đầu tiên muốn thay đổi. Nhưng có lẽ, hắn là kẻ mang trong mình hy vọng cuối cùng.
Thời gian trôi qua, đêm đã tàn, bình minh đã ló dạng, nhưng Lạc Trần vẫn không hề hay biết. Hắn đã đọc đi đọc lại những cuốn sách và cuộn da đó, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng manh mối. Não hắn như một cỗ máy đang hoạt động hết công suất, ghép nối những mảnh vụn kiến thức, xây dựng lại một bức tranh toàn cảnh về vũ trụ và vận mệnh.
Những gì hắn khám phá ra không chỉ là một sự thật, mà là một gánh nặng, một trách nhiệm. Toàn bộ vạn giới đang bị một xiềng xích vô hình trói buộc, một chu kỳ luân hồi giả dối đang bóp méo ý nghĩa của sự sống và cái chết. Và hắn, Lạc Trần, một thiếu niên từ phàm trần, lại vô tình chạm đến bí mật kinh thiên động địa này.
“Đại Hoang Thần Vực…” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa từ các cuốn sách. Các văn bản chỉ rõ rằng chìa khóa để hiểu rõ hơn về Kẻ Thao Túng, về Thiên Đạo Nguyên Thủy và Chân Luân Hồi, đều nằm ẩn sâu trong những tàn tích của Đại Hoang. Đó là nơi duy nhất còn giữ lại những ký ức chân thật nhất, những mảnh vỡ của Đạo bị lãng quên.
Lạc Trần biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Tiên Giới đã là một thế giới rộng lớn và nguy hiểm, nhưng Đại Hoang Thần Vực còn là một cấm địa của những truyền thuyết, nơi các chủng tộc nguyên thủy và những sinh vật kinh khủng sinh sống. Đó là một nơi mà ngay cả những cường giả Tiên Giới cũng không dám đặt chân tới, hoặc đã quên lãng.
Nhưng hắn không sợ hãi. Ngọn lửa tò mò trong lòng hắn đã biến thành một ngọn lửa ý chí, một quyết tâm sắt đá. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự thật kinh hoàng này. Hắn không thể chấp nhận rằng vận mệnh của mình, của mọi sinh linh, chỉ là những con cờ trong một ván cờ vĩ đại của kẻ khác.
Hắn phải đi. Hắn phải tìm kiếm. Hắn phải phá vỡ xiềng xích.
Lạc Trần cất cẩn thận những cuốn sách và cuộn da quan trọng nhất vào nhẫn không gian. Hắn đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của chuyến đi sắp tới. Mục tiêu ban đầu của hắn – sinh tồn, vươn lên mạnh mẽ – giờ đây đã bị lu mờ bởi một sứ mệnh vĩ đại hơn, một mục đích cao cả hơn. Hắn không chỉ tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, mà còn tìm kiếm chân lý cho toàn bộ vũ trụ.
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuyên qua khe cửa mật thất, chiếu rọi vào căn phòng tối tăm, Lạc Trần đứng dậy. Đôi mắt hắn không còn vẻ non nớt của một thiếu niên nữa. Thay vào đó, chúng rực cháy một ánh sáng kiên định, ánh sáng của một người đã nhìn thấu một phần bản chất vũ trụ, và sẵn sàng đối mặt với nó.
“Đại Hoang Thần Vực,” Lạc Trần khẽ nói, âm thanh vang vọng trong căn mật thất tĩnh lặng, như một lời thề. “Ta đến đây.”
Hắn biết rằng việc rời khỏi nơi này và tìm đường đến Đại Hoang sẽ là một thử thách lớn, nhưng so với những gì hắn vừa khám phá, đó chỉ là bước khởi đầu. Một con đường mới đã mở ra trước mắt hắn, một con đường dẫn đến những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ, đến tận cùng của Thiên Đạo và Luân Hồi.