Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 34
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Lạc Trần mở mắt. Ánh nhìn của hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng bí mật, nơi đã chứng kiến sự chuyển mình sâu sắc nhất trong tâm hồn hắn. Căn phòng, vốn chỉ là một thư phòng cũ kỹ nằm sâu trong một góc khuất của Lạc Gia, giờ đây đối với hắn mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Không còn là nơi trốn tránh khỏi sự tầm thường, mà là nơi khởi đầu cho một hành trình vĩ đại.
Hắn hít thở một hơi thật sâu. Không khí buổi sớm mai trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng nồng. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, không hề hay biết về sự thức tỉnh bên trong một thiếu niên. Tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ trong sân, tiếng lạch cạch của những người làm công trong Lạc Gia bắt đầu một ngày mới, tất cả đều quen thuộc nhưng lại xa lạ đến lạ thường. Từ khoảnh khắc này, Lạc Trần biết, hắn đã nhìn thế giới bằng một đôi mắt khác.
Cảm giác về “sợi dây vô hình” vẫn còn đó, quấn quýt lấy linh hồn hắn, khiến mỗi giác quan của hắn trở nên nhạy bén hơn. Hắn có thể cảm nhận được luồng linh khí mỏng manh đang trôi nổi trong không trung, nghe rõ tiếng bước chân của một con kiến đang bò trên mặt đất, và nhìn thấy những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây hắn chưa từng để ý. Sự kết nối với “bí ẩn vĩ đại của vũ trụ” không phải là một ảo ảnh tan biến theo ánh sáng ban ngày, mà là một sự thật khắc sâu vào cốt tủy hắn.
Lạc Trần bước đi dọc hành lang đá xanh, hướng về phía sân tập trung của Lạc Gia. Thân hình hắn vẫn là thân hình của một thiếu niên mười sáu tuổi, nhưng khí chất đã thay đổi. Sự rụt rè, ẩn dật thường ngày đã được thay thế bằng một sự bình tĩnh đến lạ lùng, một ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa cả một biển tinh tú. Hắn biết mình không thể đột ngột phô trương sự thay đổi này, ít nhất là chưa phải lúc. Trong một gia tộc nhỏ bé như Lạc Gia, sự khác biệt quá lớn thường mang đến phiền phức hơn là lợi ích.
Đúng như dự đoán, khi hắn vừa bước ra khỏi góc khuất, một giọng nói chói tai đã vang lên.
“Ô kìa, ai đây? Chẳng phải là Lạc Trần, tiểu thiếu gia suốt ngày trốn trong thư phòng hay sao? Mặt trời mọc ở đằng tây rồi à, hôm nay lại chịu ra ngoài hít thở không khí phàm trần sao?”
Là Lạc Phong, một người anh họ của Lạc Trần, cũng là một trong những kẻ thường xuyên trêu chọc và bắt nạt hắn. Lạc Phong có tu vi ở Luyện Khí tầng năm, cao hơn Lạc Trần một tầng, và luôn tự mãn về điều đó. Hắn ta đứng cùng vài tên đệ tử phụ thuộc khác, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Trước đây, Lạc Trần sẽ cúi đầu lảng tránh hoặc cố gắng kiềm chế sự tức giận. Nhưng hôm nay, hắn chỉ khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu không gợn sóng. Hắn nhìn thẳng vào Lạc Phong, không nói một lời, nhưng ánh nhìn đó lại khiến Lạc Phong thoáng rùng mình. Không phải là sự sợ hãi, mà là một cảm giác khó tả, như thể có một vực sâu thăm thẳm đang nhìn lại hắn ta. Lạc Phong giật mình, xua đi cảm giác kỳ lạ đó, thầm nghĩ chắc do mình chưa tỉnh ngủ.
“Sao? Bị ta nói trúng tim đen nên câm nín à? Đúng là phế vật, cả đời chỉ biết trốn tránh!” Lạc Phong quát lên, cố gắng lấy lại vẻ hống hách thường ngày.
Lạc Trần vẫn im lặng, chỉ khẽ lắc đầu rồi lướt qua Lạc Phong như một cơn gió. Hắn không có thời gian để lãng phí vào những cuộc cãi vã vô nghĩa này nữa. Mục tiêu của hắn giờ đây đã vượt xa khỏi những tranh chấp nhỏ nhặt trong Lạc Gia.
Hành động của Lạc Trần khiến Lạc Phong cứng họng. Hắn ta chưa bao giờ thấy Lạc Trần bình tĩnh đến vậy khi bị sỉ nhục. Cảm giác bị coi thường một cách triệt để khiến Lạc Phong tức giận đến đỏ mặt, nhưng trước ánh mắt xa lạ và sự thờ ơ của Lạc Trần, hắn ta lại không dám làm gì thêm. “Đợi đấy, phế vật! Rồi sẽ có lúc ngươi phải quỳ xuống cầu xin ta!” Lạc Phong nghiến răng lầm bầm.
Lạc Trần đến sân tập luyện, nơi vài đệ tử Lạc Gia đang hăng say luyện tập các công pháp cơ bản. Hắn tìm một góc khuất, ngồi xuống trong tư thế đả tọa. Trước đây, việc tu luyện đối với hắn thường là một gánh nặng, một nhiệm vụ mà hắn phải hoàn thành để không bị coi là hoàn toàn vô dụng. Nhưng giờ đây, đó là một con đường, một phương tiện để hắn đạt được mục tiêu vĩ đại hơn.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể. Công pháp “Lạc Thủy Quyết” của Lạc Gia, vốn là một công pháp tầm thường, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới. Khi hắn dẫn dắt linh khí theo các kinh mạch, hắn không còn chỉ tập trung vào việc hấp thụ và tích lũy. Hắn cảm nhận được “sợi dây vô hình” kết nối với vũ trụ, và thử hòa nhập cảm giác đó vào quá trình tu luyện.
Một điều kỳ diệu đã xảy ra. Linh khí vốn ảm đạm trong cơ thể hắn bỗng trở nên sống động hơn. Chúng không còn chỉ đơn thuần di chuyển theo lộ trình cố định của Lạc Thủy Quyết, mà dường như còn cộng hưởng với một tần số vô hình nào đó từ bên ngoài. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang “thở”, đang tương tác với linh khí vũ trụ một cách sâu sắc hơn. Tốc độ hấp thụ linh khí tăng lên đáng kể, nhưng quan trọng hơn, chất lượng linh khí sau khi được luyện hóa cũng tinh thuần hơn rất nhiều.
Hắn như nhìn thấy một dòng sông linh khí cuộn chảy trong kinh mạch, không còn là những dòng nước tù đọng. Dòng chảy ấy không chỉ mạnh mẽ mà còn ẩn chứa một sự hài hòa, một nhịp điệu của tự nhiên. Đây chính là “khả năng cảm nhận hoặc tương tác với một ‘thứ gì đó’ mơ hồ” mà hắn đã được cảnh báo trong La bàn cốt truyện. Thiên Đạo, dù chỉ là một khái niệm mơ hồ, đã bắt đầu hé lộ cho hắn một phần nhỏ của sự vận hành của nó, thông qua chính cơ thể hắn.
Sau gần hai canh giờ tu luyện, Lạc Trần mở mắt. Hắn cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống, tinh thần minh mẫn chưa từng có. Tu vi Luyện Khí tầng bốn của hắn đã vững chắc hơn rất nhiều, và hắn cảm thấy cánh cửa đột phá lên tầng năm đã không còn xa nữa. Quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy cách để kết nối với “Thiên Đạo” thông qua tu luyện, một cách mà có lẽ không ai trong Lạc Gia từng nghĩ đến.
Hắn đứng dậy, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Để khám phá Thiên Đạo Luân Hồi, hắn cần sức mạnh, nhưng hắn cũng cần tri thức. Lạc Gia là một gia tộc nhỏ, tài nguyên và thư tịch đều hạn chế. Hắn cần tìm đến những nơi có chứa đựng nhiều bí mật hơn, những thư viện cổ xưa, những di tích bị lãng quên.
Lạc Trần lặng lẽ rời khỏi sân tập luyện, đi về phía thư viện của Lạc Gia. Thư viện này không lớn, chủ yếu chứa các công pháp cấp thấp và lịch sử gia tộc. Tuy nhiên, hắn nhớ rằng có một khu vực cấm, nơi lưu giữ những cuốn sách cổ đã bị hư hại hoặc không còn giá trị thực tiễn, mà chỉ có Trưởng lão Lạc Thiên mới được phép ra vào. Trưởng lão Lạc Thiên là người duy nhất trong Lạc Gia có vẻ ngoài uyên bác, thường xuyên đọc sách và có những phát ngôn khó hiểu, khiến mọi người trong tộc coi ông là một lão già lập dị.
May mắn thay, Lạc Thiên có vẻ khá quý mến Lạc Trần, có lẽ vì hắn là người duy nhất không tránh né ông. Hắn hy vọng Trưởng lão sẽ cho phép hắn vào khu vực đó.
Khi đến thư viện, Lạc Trần thấy Trưởng lão Lạc Thiên đang ngồi gật gù bên bàn, tay cầm một cuốn sách cũ nát, râu tóc bạc phơ. Mùi mực cũ và giấy mục thoang thoảng trong không khí.
“Trưởng lão Lạc Thiên,” Lạc Trần khẽ gọi.
Lạc Thiên giật mình tỉnh dậy, đôi mắt đục ngầu nhìn Lạc Trần. “Ồ, là tiểu Trần à. Ngươi không tu luyện, lại chạy đến thư viện làm gì? Chẳng phải ngươi luôn ghét đọc sách sao?”
“Con muốn tìm hiểu một số điều, thưa Trưởng lão,” Lạc Trần lễ phép đáp. “Con muốn biết, liệu trên thế giới này có tồn tại những quy luật vô hình nào đó, chi phối sinh tử và vận mệnh của chúng ta không?”
Nghe câu hỏi của Lạc Trần, Trưởng lão Lạc Thiên đột nhiên mở to mắt, vẻ ngái ngủ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sắc sảo hiếm thấy. Ông nhìn Lạc Trần một cách dò xét, như thể đang cố gắng nhìn thấu linh hồn hắn.
“Quy luật vô hình sao… Một câu hỏi thú vị. Hầu hết đệ tử trong tộc chỉ quan tâm đến việc tăng cường tu vi, tranh giành tài nguyên. Ngươi là người đầu tiên hỏi ta câu này.” Lạc Thiên vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói. “Ngươi đã thấy gì, hay nghe được điều gì sao, tiểu Trần?”
Lạc Trần không thể kể về ảo ảnh đêm qua, về sợi dây vô hình hay về Thiên Đạo Luân Hồi. Hắn chỉ mơ hồ nói: “Con chỉ cảm thấy… có một điều gì đó lớn lao hơn những gì chúng ta nhìn thấy. Một cảm giác thôi thúc.”
Trưởng lão Lạc Thiên im lặng một lúc, rồi ông khẽ thở dài. “Có lẽ là duyên phận. Ta đã chờ đợi một người có thể hỏi câu hỏi này từ rất lâu rồi.” Ông đứng dậy, cơ thể già nua khẽ run rẩy. “Đi theo ta, tiểu Trần. Có lẽ khu vực cấm đó có thứ ngươi cần tìm. Nhưng hãy nhớ, tri thức cũng là một gánh nặng, và càng biết nhiều, ngươi càng cô độc.”
Lạc Trần gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng. Trưởng lão Lạc Thiên rút ra một chiếc chìa khóa đồng cổ kính, mở cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn vào khu vực cấm. Phía sau cánh cửa là một căn phòng nhỏ, ẩm thấp và phủ đầy bụi, chứa hàng trăm cuốn sách cũ nát, giấy ố vàng. Mùi mốc meo nồng nặc xộc vào mũi.
“Ở đây có những cuốn sách mà các thế hệ tiền bối Lạc Gia đã thu thập, những thứ bị coi là vô giá trị hoặc mê tín dị đoan. Nhưng biết đâu, trong đó lại ẩn chứa những mảnh ghép mà ngươi đang tìm kiếm.” Trưởng lão Lạc Thiên nói, giọng đầy thâm ý. “Hãy đọc, tiểu Trần. Hãy tìm kiếm. Và hãy nhớ, đừng bao giờ để ngọn lửa tò mò trong lòng ngươi tắt đi.”
Lạc Trần bước vào căn phòng cấm, trái tim đập rộn ràng. Hắn biết, đây chính là bước đi đầu tiên trong hành trình khám phá chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi, một hành trình mà hắn đã thề sẽ đi đến cùng, dù phải trả giá bằng cả sinh mệnh của mình.