Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:06:54 | Lượt xem: 3

Chặng đường đến Thanh Vân Thành không quá xa, nhưng đối với Lạc Trần, mỗi bước đi giờ đây đều mang một ý nghĩa khác biệt. Gió bụi phàm trần vẫn cuốn theo gót chân hắn, nhưng trong tâm trí, những mảng ký ức mơ hồ về Thiên Đạo, về những kiếp trước, và cả những dấu hiệu của một Luân Hồi bị thao túng đã khắc sâu. Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết sống vì bản năng sinh tồn, vì ân oán cá nhân. Con đường phía trước là một hành trình tìm kiếm chân lý, một sứ mệnh mà không ai ép buộc, nhưng lại như đã được định sẵn trong huyết mạch.

Hắn hồi tưởng lại những giấc mơ kỳ lạ, những thị kiến chớp nhoáng về một dòng sông linh hồn vô tận, về những sợi xích vô hình trói buộc. Trước đây, hắn chỉ cho đó là những ảo ảnh do tu luyện quá độ, nhưng giờ đây, chúng trở thành những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một lời thì thầm từ vũ trụ.

Thanh Vân Thành hiện ra trước mắt Lạc Trần sau vài ngày đường. Đó là một đô thị hùng vĩ, tường thành cao ngất, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương sớm. Khác với những thị trấn nhỏ hắn từng qua, Thanh Vân Thành mang một vẻ cổ kính, pha lẫn sự phồn hoa tấp nập. Linh khí trong thành cũng có vẻ nồng đậm hơn hẳn, báo hiệu nơi đây tập trung nhiều tu sĩ và thế lực lớn.

Khi bước qua cổng thành, Lạc Trần không khỏi cảm thấy một luồng khí tức khác lạ. Nó không phải là sát khí hay linh khí thuần túy, mà là một cảm giác nặng nề, u ám, như có vô số linh hồn đang rên rỉ đâu đó trong không gian. Ấn ký mơ hồ trong cơ thể hắn khẽ rung động, một cảm giác quen thuộc nhưng lại mang theo sự khó chịu.

“Thanh Vân Thành… nơi đây có lẽ ẩn chứa nhiều hơn những gì ta nghĩ,” Lạc Trần thầm nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua những dòng người qua lại. Hắn thuê một khách điếm bình thường, sau đó bắt đầu dạo quanh thành phố, không phải để ngắm cảnh, mà để cảm nhận, để lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện có thể chứa đựng manh mối về cái gọi là “vết nứt của Luân Hồi”.

Thành phố rộng lớn và nhộn nhịp. Từ những khu chợ sầm uất với đủ loại kỳ trân dị bảo, đến những con hẻm nhỏ u tối ẩn chứa những bí mật ít người biết. Lạc Trần chú ý đến những câu chuyện thì thầm của dân chúng. Có người kể về những gia đình đột nhiên biến mất không dấu vết, không phải bị sát hại hay cướp bóc, mà như thể họ chưa từng tồn tại. Có người lại nói về một “bệnh dịch linh hồn” đang lan truyền, khiến người bệnh dù còn sống nhưng tinh thần lại suy kiệt, như thể linh hồn của họ đang dần tan biến.

Đặc biệt, hắn nghe được một câu chuyện về “Quỷ Môn Quan Giả” – một thuật ngữ chỉ những người đã chết nhưng linh hồn không thể siêu thoát, cũng không thể đầu thai, cứ mãi mắc kẹt giữa ranh giới sống chết. Họ không phải là ác quỷ, cũng không phải là oan hồn, mà chỉ là những linh hồn vô vọng, bị một lực lượng vô hình nào đó giam cầm.

Những câu chuyện này khiến Lạc Trần càng thêm tin tưởng vào trực giác của mình. Cảm giác nặng nề trong thành không phải là ngẫu nhiên. Nó đến từ những “Quỷ Môn Quan Giả” này, từ những linh hồn bị mắc kẹt, không thể đi theo chu kỳ tự nhiên của Luân Hồi.

Một buổi chiều, khi đi ngang qua một ngôi đền cổ kính, đã bị bỏ hoang từ lâu, Lạc Trần bỗng cảm thấy ấn ký trong cơ thể nóng lên kịch liệt. Một luồng khí tức u ám, lạnh lẽo toát ra từ bên trong, nhưng lại pha lẫn một chút gì đó quen thuộc, gợi nhắc đến những giấc mơ của hắn. Hắn không chần chừ, bước vào trong.

Ngôi đền đổ nát, rêu phong phủ kín. Tượng Phật, tượng Thần đã mục nát, chỉ còn lại những phế tích hoang tàn. Tuy nhiên, ở trung tâm đại điện, một cột đá bị nứt toác, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh xám. Lạc Trần tiến lại gần, chạm tay vào cột đá. Một luồng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí hắn. Đó là những hình ảnh chớp nhoáng của vô số linh hồn, của sự tuyệt vọng, của một vòng xoáy không lối thoát.

Và rồi, hắn nghe thấy một giọng nói, yếu ớt nhưng đầy đau đớn, vang vọng trong tâm thức: “Luân Hồi… bị phá vỡ… chúng ta không thể… siêu thoát…”.

Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện từ phía sau Lạc Trần. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải cũ kỹ. Ánh mắt lão sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.

“Ngươi có thể cảm nhận được sao?” Lão già lên tiếng, giọng nói khàn đặc, “Ngươi không phải người thường, thiếu niên.”

Lạc Trần quay lại, cảnh giác nhưng không hề sợ hãi. “Tiền bối là ai? Nơi đây là gì?”

Lão già thở dài, ánh mắt nhìn về phía cột đá: “Lão phu chỉ là một người canh giữ tàn dư của quá khứ. Ngôi đền này từng là một điểm kết nối với Luân Hồi Giới, một cánh cổng để linh hồn đi và về. Nhưng giờ đây, nó đã bị phá hủy, bị một thế lực nào đó làm cho vặn vẹo. Luân Hồi đã không còn là một dòng chảy tự nhiên nữa, nó đã trở thành một cái bẫy, một nhà tù cho vô số linh hồn.”

“Vết nứt của Luân Hồi…” Lạc Trần lẩm bẩm, những gì lão già nói khớp hoàn toàn với những gì hắn đã nghe và cảm nhận được.

“Đúng vậy,” lão già gật đầu, “Những ‘Quỷ Môn Quan Giả’ mà ngươi có lẽ đã nghe nói tới, chính là những nạn nhân của vết nứt này. Linh hồn của họ không thể nhập vào vòng luân hồi, cũng không thể thực sự biến mất. Chúng bị mắc kẹt, bị rút cạn năng lượng để nuôi dưỡng một thứ gì đó… một thế lực đang thao túng vận mệnh.”

Lạc Trần cau mày: “Thế lực nào? Mục đích của chúng là gì?”

Lão già lắc đầu: “Lão phu không biết rõ. Nhưng ta biết, chúng có một tổ chức bí mật, ẩn mình trong bóng tối của Thanh Vân Thành này, và chúng đang lợi dụng vết nứt này để thực hiện những nghi thức tà ác. Nếu ngươi muốn tìm hiểu chân tướng, nếu ngươi muốn phá vỡ xiềng xích này, ngươi sẽ phải đối mặt với chúng.”

Lão già nhìn thẳng vào mắt Lạc Trần: “Ngươi có ấn ký của Thiên Đạo, linh hồn của ngươi không bị ràng buộc bởi Luân Hồi hiện tại. Đó là lý do ngươi có thể cảm nhận được nó. Ngươi là hy vọng, cũng là mục tiêu của chúng.”

Lạc Trần không nói gì, nhưng trong lòng đã dấy lên sóng gió. Ấn ký Thiên Đạo, Luân Hồi bị thao túng, một tổ chức bí mật… Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn còn rất nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. Con đường Vấn Đạo Chi Lộ không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là một cuộc chiến không khoan nhượng. Hắn không thể quay đầu.

“Chúng ở đâu?” Lạc Trần hỏi, giọng nói kiên định, không chút do dự.

Lão già mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi và cả hy vọng: “Chúng ẩn mình trong những nơi tối tăm nhất của thành phố. Có lẽ, ngươi nên bắt đầu từ khu vực phía Tây, nơi những lời đồn đại về các nghi thức tế lễ bí ẩn thường xuyên xuất hiện. Ngươi sẽ cần phải cẩn thận, thiếu niên. Con đường này không chỉ đầy rẫy nguy hiểm, mà còn thách thức cả niềm tin của ngươi vào bản chất của vũ trụ.”

Lạc Trần gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thanh Vân Thành, không phải là điểm dừng chân bình yên, mà là chiến trường đầu tiên trên con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi. Hắn sẽ đối mặt với những kẻ thao túng vận mệnh, và bắt đầu viết lại câu chuyện của chính mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8