Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:06:24 | Lượt xem: 3

Mảnh ngọc cổ xưa trong tay Lạc Trần vẫn còn âm ấm, nhưng không còn rung động dữ dội như vừa rồi. Tuy nhiên, những cảm giác mãnh liệt về “tái sinh”, “cân bằng”, “Luân Hồi Điện” và “Luân Hồi Giới” vẫn còn đọng lại trong tâm trí hắn, như những vết khắc sâu không thể xóa nhòa. Đặc biệt là cái cảm giác “khiếm khuyết” khó tả về Thiên Đạo, thứ đã khiến hắn băn khoăn từ khi chiến đấu với những kẻ ngạo mạn kia, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng từ sâu thẳm linh hồn.

Hắn siết chặt mảnh ngọc, ánh mắt dáo dác nhìn quanh. Trận chiến vừa kết thúc, không gian xung quanh vẫn còn vương vãi tàn dư của pháp thuật, những vết nứt trên không gian và những thi thể lạnh lẽo. Những kẻ còn sống sót từ phe đối địch đã sớm tháo chạy tán loạn, không dám nán lại thêm một khắc. Tiên Giới, quả nhiên là một nơi tàn khốc, không có chỗ cho sự yếu đuối hay nhân từ. Nhưng chính trong sự tàn khốc đó, hắn lại tìm thấy một con đường, một mục tiêu mới.

“Luân Hồi Điện… Luân Hồi Giới… Một sự khiếm khuyết trong Thiên Đạo…” Lạc Trần lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. Mảnh ngọc này là chìa khóa? Hay chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh vĩ đại mà hắn chưa thể hình dung?

Hắn thu hồi mảnh ngọc vào trong nhẫn trữ vật, quyết định không để lộ ra ngoài lúc này. Cảm giác bị theo dõi chợt ập đến, khiến hắn cảnh giác quét mắt qua từng ngóc ngách của khu rừng hoang tàn. Quả nhiên, từ phía một tảng đá lớn bị nứt toác, một lão giả tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, chậm rãi bước ra. Lão mặc một bộ trường bào màu xám cũ kỹ, trên vai vác một cây trượng gỗ mục nát, trông có vẻ yếu ớt và tiều tụy, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú, ẩn chứa sự minh mẫn khác thường.

“Tiểu hữu, đã lâu rồi ta mới thấy một cảnh tượng thú vị đến vậy.” Lão giả mỉm cười hiền từ, giọng nói khàn khàn nhưng lại mang theo một sự an định kỳ lạ. “Ngươi ra tay không chút do dự, nhưng trong ánh mắt lại không hề có sát ý cuồng loạn. Thật kỳ lạ.”

Lạc Trần giữ vững cảnh giác. Hắn không tin vào sự xuất hiện ngẫu nhiên ở Tiên Giới. “Lão tiền bối, người là ai?”

“Ta chỉ là một lão già lang thang, Vô Danh. Dạo chơi qua các cõi, tìm kiếm vài thứ đã thất lạc.” Lão giả đáp, ánh mắt dò xét Lạc Trần, đặc biệt dừng lại ở vị trí ấn ký trên người hắn, dù nó đã bị che giấu kỹ lưỡng. “Vừa rồi, ta cảm nhận được một luồng năng lượng rất cổ xưa, rất… hỗn độn, nhưng cũng rất cân bằng. Nó đến từ mảnh ngọc trong tay tiểu hữu, phải không?”

Lạc Trần hơi giật mình. Lão giả này không hề đơn giản. Hắn đã che giấu rất kỹ, nhưng Vô Danh lão giả vẫn nhận ra. “Tiền bối nói gì ta không hiểu.” Hắn phủ nhận.

Vô Danh lão giả cười khẽ, không truy hỏi thêm. “Không hiểu cũng phải thôi. Những thứ đó vốn dĩ đã bị chôn vùi qua vô số kỷ nguyên. Nhưng tiểu hữu, ngươi có thấy rằng, thế giới này, hay nói đúng hơn là cái ‘Thiên Đạo’ mà chúng ta đang sống, dường như có gì đó không ổn không?”

Trái tim Lạc Trần đập mạnh. Đây chính là điều hắn đang băn khoăn! “Không ổn?” Hắn giả vờ nghi hoặc.

“Đúng vậy. Nó như một cỗ máy đã vận hành quá lâu, bị ăn mòn, bị lỗi thời. Hay tệ hơn, nó bị ‘bẻ cong’.” Lão Vô Danh nhìn lên bầu trời Tiên Giới rộng lớn, ánh mắt xa xăm. “Ngươi có bao giờ tự hỏi, vì sao có những linh hồn không thể siêu thoát? Vì sao có những kẻ ác làm điều tàn bạo lại sống an ổn đến già, mà những người lương thiện lại gặp phải vận rủi triền miên? Thiên Đạo, lẽ ra phải là công bằng, là cân bằng, nhưng nó lại có những ‘vết nứt’ không thể giải thích.”

Lạc Trần lặng người. Những lời này của Vô Danh lão giả đã chạm đúng vào mối nghi ngờ sâu sắc nhất trong lòng hắn. Từ những ngày còn ở phàm giới, hắn đã từng chứng kiến quá nhiều bất công. Lên đến Tiên Giới, sự phân cấp và tàn khốc thậm chí còn rõ ràng hơn. “Vết nứt… Thiên Đạo bị bẻ cong?”

“Phải. Những vết nứt đó chính là nơi linh hồn bị mắc kẹt, không thể tái sinh bình thường. Chúng ta gọi đó là ‘Linh Hồn Mê Vụ’ hoặc ‘U Hồn Hải’. Đó là những dấu hiệu của một ‘Luân Hồi’ không trọn vẹn.” Vô Danh lão giả quay lại nhìn Lạc Trần, ánh mắt đầy ý vị. “Mảnh ngọc của tiểu hữu, ta cảm nhận được nó mang theo khí tức của ‘Chân Luân Hồi’. Là một mảnh ghép của thứ đã bị đánh mất, thứ mà những kẻ thao túng đã cố gắng che giấu.”

“Kẻ thao túng?” Lạc Trần giật mình thốt lên. Âm mưu lớn về việc thao túng Luân Hồi, như la bàn cốt truyện đã định, đang dần hé lộ những manh mối đầu tiên.

“Chính xác. Ngươi nghĩ rằng Luân Hồi là một quy luật tự nhiên, vận hành vô hạn định ư? Không! Nó là một hệ thống. Và hệ thống thì có thể bị điều khiển. Có những kẻ, từ thời kỳ hồng hoang, đã tìm cách nắm giữ quyền năng của sinh tử, điều khiển vòng lặp luân hồi để phục vụ mục đích của chúng.” Giọng của Vô Danh lão giả trầm xuống, mang theo một nỗi u hoài sâu sắc. “Chúng đã xóa bỏ ‘Chân Luân Hồi’, thay thế bằng một ‘Luân Hồi Giả’ để duy trì quyền lực và nguồn năng lượng của mình.”

Lạc Trần cảm thấy đầu óc mình như nổ tung. Những thông tin này quá chấn động, vượt xa mọi hiểu biết của hắn về vũ trụ. Hắn chỉ là một thiếu niên từ phàm giới, mới đặt chân đến Tiên Giới không lâu, nhưng giờ đây lại đang đối mặt với một âm mưu động trời, liên quan đến cả Thiên Đạo và Luân Hồi.

“Vậy… ‘Luân Hồi Điện’ và ‘Luân Hồi Giới’ mà ta cảm nhận được là gì?” Lạc Trần vội vàng hỏi, không còn giữ được vẻ bình tĩnh.

“Là tàn tích của ‘Chân Luân Hồi’, là ký ức về một hệ thống luân hồi đã từng tồn tại, công bằng và hoàn mỹ hơn. Hoặc, đó là một cái bẫy, một ảo ảnh do những kẻ thao túng tạo ra để che đậy sự thật.” Vô Danh lão giả lắc đầu. “Mảnh ngọc của ngươi, nó có thể là một ‘ấn ký’ của Chân Luân Hồi, hoặc một ‘khóa’ để mở ra những bí mật bị chôn vùi. Nhưng nó cũng sẽ mang lại vô vàn phiền phức. Những kẻ thao túng không bao giờ để yên cho bất kỳ thứ gì có thể phá vỡ hệ thống của chúng.”

Lạc Trần trầm mặc. Hắn nhớ lại ấn ký trong người mình, thứ mà hắn vẫn luôn cảm thấy đặc biệt, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ. Liệu ấn ký đó có liên quan đến Chân Luân Hồi, hay chính hắn là một phần của sự bí ẩn này?

“Lão tiền bối, người nói vậy là có ý gì?” Lạc Trần hỏi, cảm thấy con đường Vấn Đạo Chi Lộ của mình không chỉ là tìm kiếm sức mạnh, mà còn là một hành trình khám phá chân lý đầy nguy hiểm.

“Ý ta là, tiểu hữu, con đường ngươi đang đi không chỉ đơn thuần là tu luyện thành tiên. Nó là con đường để tìm kiếm ‘Đạo’ chân chính, để khám phá ra sự thật đằng sau bức màn Thiên Đạo và Luân Hồi bị bẻ cong này.” Vô Danh lão giả nhìn thẳng vào mắt Lạc Trần. “Ngươi mang trong mình một vận mệnh đặc biệt, và mảnh ngọc đó càng khẳng định điều đó. Ngươi sẽ gặp nhiều người, nhiều chuyện, và dần dần sẽ hiểu rõ hơn. Nhưng hãy cẩn thận, kiến thức là sức mạnh, nhưng cũng là gánh nặng.”

“Vậy ta phải làm gì?” Lạc Trần hỏi, tâm trí đã hoàn toàn bị cuốn vào những lời của lão giả.

“Tiếp tục con đường của ngươi. Tìm kiếm những manh mối, những mảnh ghép khác. Có thể bắt đầu từ những di tích cổ xưa, những thư viện của các tông môn lớn, hoặc những lời đồn đại về ‘kẻ phản nghịch Thiên Đạo’.” Vô Danh lão giả chỉ tay về phía chân trời xa xăm, nơi có một dãy núi hùng vĩ ẩn hiện trong mây mù. “Thanh Vân Thành, một thành phố lớn ở Tiên Giới, nơi giao thoa của nhiều thế lực và cũng là nơi lưu giữ nhiều cổ vật. Ngươi có thể tìm thấy những manh mối đầu tiên ở đó.”

“Thanh Vân Thành…” Lạc Trần lẩm bẩm. Hắn vốn dĩ cũng đang muốn tìm một nơi để củng cố sức mạnh và thu thập tin tức ở Tiên Giới.

“Nhưng đừng quá tin tưởng vào bất cứ ai. Ngay cả những người ra vẻ chính nghĩa nhất cũng có thể là một phần của hệ thống đó.” Lão Vô Danh cảnh báo. “Con đường này, ngươi sẽ phải đi một mình phần lớn.”

Nói đoạn, Vô Danh lão giả khẽ thở dài, thân hình lão dần trở nên mờ ảo, như một làn khói sắp tan biến. “Ta chỉ là một bóng hình của quá khứ, không thể can thiệp quá nhiều vào hiện tại. Chỉ có ngươi, tiểu hữu, mới có thể viết nên câu chuyện của riêng mình. Hãy nhớ, ‘Thiên Đạo’ không phải là tuyệt đối, và ‘Luân Hồi’ có thể được sửa chữa.”

Thân ảnh lão già dần tan biến vào hư không, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể lão chưa từng xuất hiện. Lạc Trần đứng sững sờ tại chỗ, những lời nói của Vô Danh lão giả vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào một dòng xoáy khổng lồ, một dòng xoáy của vũ trụ, của vận mệnh và của chân lý. Những bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi giờ đây không còn là những khái niệm mơ hồ mà đã trở thành mục tiêu chính trong hành trình của hắn.

Con đường Vấn Đạo Chi Lộ đã thực sự mở ra, không chỉ bằng những trận chiến sinh tử, mà còn bằng những câu hỏi hóc búa về bản chất của vũ trụ. Lạc Trần hít thở sâu, nắm chặt tay. Từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn sẽ không chỉ vì sinh tồn hay báo thù, mà còn vì tìm kiếm sự thật, vì mong muốn phá vỡ xiềng xích của một Luân Hồi bị thao túng. Hắn, một bụi trần nhỏ bé, sẽ đối mặt với những kẻ thao túng vận mệnh, và viết lại câu chuyện của chính mình, cùng với câu chuyện của Thiên Đạo Luân Hồi.

Thanh Vân Thành, điểm đến tiếp theo của Lạc Trần, hứa hẹn sẽ là nơi những bí mật đầu tiên được vén màn, và những thử thách đầu tiên trên con đường tìm kiếm chân lý sẽ xuất hiện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8