Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 26
Lạc Trần không lập tức lao vào tâm điểm hỗn loạn. Bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt hắn từ những ngày tháng gian khổ ở phàm giới. Hắn là một bụi trần, nhưng bụi trần này đã trải qua vô số mài giũa, không còn là loại dễ dàng bị thổi bay.
Hắn hít một hơi thật sâu. Khí tức của Tiên Giới khác biệt hoàn toàn. Linh khí dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, tràn ngập mọi ngóc ngách, mang theo một cảm giác cổ xưa, hùng vĩ mà cũng đầy áp lực. Mỗi hơi thở của hắn đều như đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, nhưng đồng thời, một áp lực vô hình cũng đè nặng lên tâm trí, như thể vũ trụ này đang thầm thì những bí mật mà hắn chưa thể chạm tới.
Lạc Trần nhắm mắt, tập trung toàn bộ giác quan. Ấn ký bí ẩn trong cơ thể hắn khẽ rung động, không phải vì sợ hãi, mà là một sự cộng hưởng kỳ lạ với năng lượng hỗn loạn từ xa. Hắn cảm nhận được không chỉ sức mạnh bùng nổ của linh lực, mà còn là những rung động tinh thần, những tiếng gào thét của ý chí, và cả một dòng chảy năng lượng mờ ảo, như sợi chỉ vô hình liên kết sinh tử vạn vật. Đó là một cảm giác mơ hồ về “Thiên Đạo” mà hắn từng thoáng thấy trong những giấc mơ, nay hiện hữu rõ ràng hơn, dù vẫn chỉ là một góc nhỏ trong bức tranh vĩ đại.
Dựa vào kinh nghiệm dày dặn, Lạc Trần phán đoán đây là một cuộc chiến quy mô lớn, liên quan đến những cường giả chân chính của Tiên Giới. Một tia sáng vàng rực và cột khói đen không phải là dấu hiệu của một trận chiến nhỏ. Hắn vận dụng công pháp ẩn nấp, hòa mình vào địa hình gồ ghề của vùng núi đá. Những bước chân của hắn nhẹ như không, mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng, tránh xa những khu vực có thể bị dò xét bằng thần thức.
Khi đến gần hơn, âm thanh chiến đấu trở nên rõ ràng hơn, như hàng ngàn sấm sét nổ vang. Không gian xung quanh rung chuyển bần bật, cây cối cổ thụ đổ rạp, đá núi vỡ vụn. Một lực lượng vô hình ép xuống, khiến Lạc Trần phải vận chuyển linh lực toàn thân để chống đỡ. Hắn nhìn thấy một thung lũng rộng lớn phía trước, nơi ánh sáng vàng và khói đen đang quần thảo dữ dội.
Phe ánh sáng vàng là một nhóm các tu sĩ mặc đạo bào trắng muốt, trên ngực thêu hình một đóa sen vàng rực. Họ phóng ra những đạo pháp uy mãnh, ánh sáng rực rỡ như hàng vạn mặt trời nhỏ, xua tan bóng tối. Đối thủ của họ là những hình bóng ẩn hiện trong làn khói đen kịt, thân hình cao lớn vạm vỡ, hoặc quỷ dị xương xẩu, với đôi mắt đỏ rực như máu. Chúng phát ra những tiếng gầm rống chói tai, vung vẩy binh khí to lớn, hoặc thi triển ma pháp hắc ám, ăn mòn linh khí, biến vạn vật thành tro tàn.
Lạc Trần nhận ra đây là cuộc chiến giữa Tiên môn chính đạo và một thế lực tà ma nào đó. Sức mạnh của họ vượt xa mọi khái niệm mà hắn từng biết ở phàm giới. Một tu sĩ phe áo trắng chỉ khẽ phất tay, một ngọn núi nhỏ đã bị san phẳng. Một sinh vật trong khói đen chỉ gầm lên, không gian vặn vẹo, nuốt chửng hàng chục cây cổ thụ khổng lồ. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa đại dương bão tố.
Nhưng không vì thế mà Lạc Trần lùi bước. Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn thấu hiểu Tiên Giới, để nhìn rõ hơn con đường tu luyện sau này. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, và để mạnh mẽ, hắn phải dấn thân vào những nơi nguy hiểm nhất.
Hắn ẩn mình sau một vách đá cao, quan sát kỹ lưỡng trận chiến. Các chiêu thức, pháp bảo, và công pháp mà hắn thấy đều vô cùng tinh diệu. Hắn ghi nhớ từng chi tiết, từng luồng linh lực vận chuyển, từng điểm yếu, điểm mạnh của hai bên. Đặc biệt, hắn chú ý đến cách phe áo đen chiến đấu.
Mỗi khi một tu sĩ phe áo trắng ngã xuống, linh hồn của họ không tan biến hoàn toàn. Một sợi khói đen mỏng manh sẽ bay ra từ thi thể, bị một loại năng lượng kỳ lạ của phe áo đen hấp thụ. Điều này khiến Lạc Trần rùng mình. Hắn đã từng nghe về những lời nguyền luân hồi, những linh hồn không thể siêu thoát, nhưng việc trực tiếp nhìn thấy một thế lực thao túng linh hồn như thế này là lần đầu tiên.
Đây có phải là một “vết nứt” trong quy luật luân hồi như những truyền thuyết ở phàm giới từng nhắc đến? Hay chỉ là một loại ma pháp tà dị mà hắn chưa biết?
Đột nhiên, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Hai cường giả mạnh nhất của hai phe đã va chạm. Ánh sáng vàng và khói đen xoắn vào nhau, tạo thành một cơn lốc năng lượng khổng lồ. Vách đá nơi Lạc Trần ẩn nấp bắt đầu nứt ra. Hắn biết mình không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, một vật thể nhỏ bé, lấp lánh ánh vàng, bị văng ra từ tâm điểm vụ nổ, rơi xuống một khe nứt gần chỗ Lạc Trần. Nó không lớn hơn đầu ngón tay cái là bao, nhưng lại tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết, khác hẳn với năng lượng hỗn loạn xung quanh. Ấn ký trong người Lạc Trần lại rung động mạnh hơn, như đang thúc giục hắn.
Đây là cơ duyên! Lạc Trần không chút do dự. Hắn vận hết tốc độ, như một cơn gió lướt qua những tảng đá đổ nát, lao về phía vật thể. Cùng lúc đó, một ánh mắt lạnh lẽo từ phía phe áo đen đã nhận ra sự hiện diện của hắn. Một luồng hắc khí sắc bén như lưỡi đao xé gió lao tới.
“Kẻ thấp hèn! Dám dòm ngó cơ duyên của ta!” Một giọng nói khàn khàn, đầy sát ý vang lên.
Lạc Trần không kịp suy nghĩ, hắn chỉ có thể xoay người, vung kiếm. Thanh kiếm cổ xưa trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân vang, một luồng kiếm khí màu xanh nhạt bùng lên, va chạm với hắc khí. Một tiếng “keng” chói tai vang lên, Lạc Trần cảm thấy cánh tay tê rần, thanh kiếm suýt chút nữa văng khỏi tay. Hắc khí bị chặn lại, nhưng bản thân hắn cũng bị đẩy lùi vài bước.
Cùng lúc đó, hắn đã vươn tay chộp lấy vật thể lấp lánh ánh vàng. Nó ấm nóng trong lòng bàn tay, truyền cho hắn một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Hắn không có thời gian để kiểm tra, nhanh chóng nhét nó vào trong túi trữ vật.
Kẻ tấn công hắn là một sinh vật có hình dáng giống người nhưng toàn thân bị bao phủ bởi lớp vảy đen kịt, đôi mắt đỏ rực như quỷ. Nó đang lao tới, sát khí đằng đằng. Lạc Trần biết mình không phải đối thủ của nó. Hắn chỉ vừa đặt chân đến Tiên Giới, tu vi vẫn còn quá yếu ớt so với những cường giả nơi đây. Mục tiêu hiện tại là thoát thân.
Hắn không liều lĩnh đối đầu. Với kinh nghiệm chiến đấu của mình, Lạc Trần sử dụng những động tác né tránh linh hoạt nhất, kết hợp với địa hình hiểm trở. Hắn phóng ra vài đạo kiếm khí nhỏ để gây nhiễu, rồi lợi dụng khe nứt do trận chiến gây ra, nhanh chóng ẩn mình vào sâu hơn trong lòng núi.
Sinh vật vảy đen gầm lên tức giận, nhưng nó bị kẹt lại bởi trận chiến chính. Các tu sĩ áo trắng cũng đã nhận ra sự hiện diện của Lạc Trần, nhưng họ không có thời gian để bận tâm đến một kẻ lạ mặt thấp kém như hắn.
Lạc Trần chạy không ngừng nghỉ cho đến khi cảm thấy an toàn ở một hang động nhỏ, cách xa chiến trường hàng trăm dặm. Hắn thở dốc, mồ hôi ướt đẫm. Nguy hiểm cận kề, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên một sự hưng phấn khó tả. Đây chính là Tiên Giới! Nơi mà mỗi bước đi đều ẩn chứa hiểm nguy, nhưng cũng đầy rẫy cơ duyên.
Hắn lấy vật thể lấp lánh ánh vàng ra. Đó là một mảnh vỡ nhỏ của một viên ngọc bội, bên trên khắc những phù văn cổ xưa mà hắn chưa từng thấy. Khi hắn chạm vào nó, một luồng thông tin mơ hồ tràn vào tâm trí. Đó là những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại xa xưa, về những sinh linh khổng lồ, về một vòng tròn ánh sáng rực rỡ và một giọng nói thì thầm về sự “tái sinh” và “cân bằng”.
Chính là nó! Ấn ký trong người Lạc Trần rung động dữ dội, như thể mảnh ngọc này là một phần của hắn, hoặc một thứ gì đó liên quan mật thiết đến vận mệnh của hắn. Những từ “Luân Hồi Điện” và “Luân Hồi Giới” chợt lóe lên trong tâm trí hắn, cùng với cảm giác về một sự “khiếm khuyết” mà hắn đã lờ mờ nhận ra từ trận chiến.
Lạc Trần siết chặt mảnh ngọc trong tay. Con đường Vấn Đạo Chi Lộ đã thực sự bắt đầu. Hắn không chỉ phải đối mặt với những cường giả của Tiên Giới, mà còn phải giải mã những bí ẩn cổ xưa về Thiên Đạo và Luân Hồi, những thứ mà hắn cảm thấy mình có một mối liên kết sâu sắc.
Tiên Giới đã chào đón hắn bằng máu lửa và cơ duyên. Và Lạc Trần, một bụi trần đã từng bị coi thường, giờ đây đã sẵn sàng để viết nên câu chuyện của riêng mình giữa muôn vàn tinh tú.