Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 24
Chân Lạc Trần đạp trên con đường cổ kính, bụi trần vương vít nhưng mỗi bước đi lại vững vàng như khắc vào hư không. Phía sau hắn là phàm giới dần thu nhỏ, hóa thành một chấm xanh lam mờ mịt, rồi hoàn toàn chìm vào màn sương mù của khoảng không mênh mông. Hắn không ngoảnh đầu lại. Cõi phàm trần đã hoàn thành sứ mệnh của nó, tôi luyện ý chí và khai mở con đường cho hắn. Giờ đây, mục tiêu của hắn không còn là những tranh giành thế tục, mà là Vực Hải Táng Thiên, cánh cửa dẫn đến Tiên Giới, và xa hơn nữa, là lời giải cho những bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi mà lão già bí ẩn kia đã hé lộ.
Hắn nhớ rõ từng lời của lão già. Về Thiên Đạo không hoàn hảo, về Luân Hồi bị thao túng, về những khiếm khuyết mà không ai hay biết. Những lời đó, thoạt nghe như điên rồ, nhưng lại âm ỉ cháy trong tâm trí Lạc Trần, thôi thúc hắn tìm kiếm sự thật. Hắn cảm thấy một mối liên hệ mơ hồ với những điều đó, như thể một phần ký ức sâu thẳm nào đó đang cố gắng trỗi dậy, nhưng lại bị một bức tường vô hình ngăn cản.
Càng đi sâu vào vùng không gian chuyển tiếp giữa phàm giới và Tiên Giới, Lạc Trần càng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của khí tức. Linh khí trở nên thuần khiết và nồng đậm hơn gấp vạn lần so với bất kỳ nơi nào ở phàm giới. Chúng không chỉ lơ lửng trong không khí mà còn như có sự sống, luân chuyển trong mỗi sợi tóc, mỗi tế bào của hắn. Nhưng bên cạnh sự thuần khiết ấy, còn có một loại năng lượng khác, nặng nề, cổ xưa, mang theo cảm giác của sự hủy diệt và tái sinh, như thể nơi đây là nơi giao thoa của vạn vật, nơi kết thúc của một kỷ nguyên và khởi đầu của một kỷ nguyên khác.
Sau nhiều ngày di chuyển, vượt qua những vùng không gian méo mó và những tiểu thế giới hoang tàn, một cảnh tượng hùng vĩ đến mức kinh hồn bạt vía hiện ra trước mắt Lạc Trần. Đó là một biển cả vô tận, nhưng không phải là nước, mà là một hỗn hợp của sương mù ngũ sắc, những tinh vân cuộn xoáy và vô số mảnh vỡ của các hành tinh, thiên thạch. Chúng trôi nổi, va chạm, rồi tan biến trong một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Vực Hải Táng Thiên. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí Lạc Trần, mang theo một sức nặng đến nghẹt thở.
Biển cả ấy không có bờ, không có giới hạn, chỉ có sự mênh mông của hư không và những luồng năng lượng hỗn loạn. Từ sâu thẳm của Vực Hải, những cột sáng khổng lồ như những cây cầu bắc ngang qua các chiều không gian, lúc ẩn lúc hiện. Đó là những con đường dẫn đến Tiên Giới, nhưng không phải con đường nào cũng an toàn, và không phải ai cũng có thể đặt chân lên.
Lạc Trần đứng trên một mỏm đá cô độc, chỉ cách rìa Vực Hải Táng Thiên một khoảng không nhỏ. Hắn cảm nhận được sự hút lực kinh hoàng từ nơi đó, như thể nó muốn nuốt chửng mọi thứ tồn tại. Từng đợt sóng năng lượng vô hình vỗ vào mỏm đá, khiến nó rung chuyển dữ dội. Trên không trung, những tàn dư của pháp bảo cổ xưa, những mảnh vỡ của chiến hạm tiên gia trôi lơ lửng, như những chứng tích đau thương của những kẻ đã thất bại trong việc vượt qua Vực Hải.
Hắn không vội vàng hành động. Lạc Trần vận chuyển công pháp, lắng nghe tiếng nói của vũ trụ. Hắn cố gắng cảm nhận dòng chảy của Thiên Đạo trong hỗn loạn này. Quả nhiên, hắn phát hiện ra một điều kỳ lạ. Dưới sự hỗn loạn bề ngoài, Vực Hải Táng Thiên lại ẩn chứa một trật tự sâu xa, một quy luật sinh diệt và tuần hoàn. Những mảnh vỡ tan biến, nhưng năng lượng của chúng không mất đi, mà lại được tái hấp thụ, nuôi dưỡng cho những cột sáng và những dòng chảy khác. Đây chính là một dạng mini-Luân Hồi của riêng Vực Hải, một vòng lặp không ngừng nghỉ.
Trong lúc Lạc Trần đang quan sát, từ phía xa, một vài đạo quang mang rực rỡ lướt đến. Đó là những cường giả khác, cũng mang theo khát vọng phi thăng Tiên Giới. Họ đến từ các phàm giới khác nhau, hoặc từ những tiểu thiên thế giới lân cận, mỗi người đều mang trong mình khí chất bất phàm và tu vi cao thâm.
Một nhóm ba người hạ xuống cách Lạc Trần không xa. Một nam tử trung niên khí độ uy nghiêm, thân khoác hoàng bào thêu rồng, tu vi đạt đến đỉnh cao của Phàm Giới Thần Cảnh. Bên cạnh hắn là một nữ nhân tuyệt sắc, dung nhan như hoa, khí chất thanh lãnh, tay cầm một thanh kiếm cổ. Người còn lại là một lão giả râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh tường, toàn thân ẩn chứa một luồng khí tức sâu không lường được.
“Vực Hải Táng Thiên quả nhiên danh bất hư truyền,” nam tử hoàng bào trầm giọng nói, “Đã ba ngàn năm rồi, Tiên Giới phong ấn mới yếu đi một lần nữa, đây là cơ hội hiếm có để phi thăng.”
Nữ nhân áo trắng khẽ gật đầu, giọng nói như tiếng suối chảy: “Nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Không phải ai cũng có thể vượt qua. Những linh hồn bị nuốt chửng bởi Vực Hải, vĩnh viễn không thể siêu thoát, không thể luân hồi.”
Lạc Trần khẽ nhíu mày. “Không thể luân hồi?” Hắn lẩm bẩm. Điều này càng củng cố thêm những nghi vấn của hắn về hệ thống Luân Hồi bị lỗi. Nếu đây là quy luật tự nhiên, sao lại có những linh hồn vĩnh viễn mất đi cơ hội tái sinh?
Lão giả bên cạnh nam tử hoàng bào nhìn về phía Lạc Trần, ánh mắt có chút kinh ngạc. “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi cũng muốn thử vận may sao? Ngươi tu vi còn non trẻ, e rằng khó mà vượt qua Vực Hải này.”
Lạc Trần quay sang, chắp tay hành lễ. “Vãn bối Lạc Trần, bái kiến các vị tiền bối. Vãn bối có duyên được biết về Vực Hải Táng Thiên, nên muốn đến đây thử sức.”
Nam tử hoàng bào cười khẽ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự khinh thường. “Duyên phận? Vực Hải Táng Thiên này không phải nơi dựa vào duyên phận mà có thể vượt qua. Nó đòi hỏi tu vi đỉnh cao, bản lĩnh phi thường và cả sự may mắn nữa.”
Nữ nhân áo trắng lại nhìn Lạc Trần với một ánh mắt khác, có vẻ tò mò hơn là khinh thường. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt từ Lạc Trần, tuy yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một tiềm năng vô hạn, một sự kết nối mơ hồ với thứ gì đó vĩ đại hơn.
Lão giả vuốt râu, trầm ngâm. “Tiểu hữu có vẻ không phải người tầm thường. Khí tức của ngươi rất đặc biệt, dường như không thuộc về phàm giới này.”
Lạc Trần không giấu diếm, nhưng cũng không nói rõ ràng. “Vãn bối chỉ là một kẻ tầm thường, nhưng có một số bí mật cần phải tìm hiểu ở Tiên Giới.”
Bỗng nhiên, Vực Hải Táng Thiên bắt đầu dậy sóng. Những cột sáng màu sắc rực rỡ từ sâu thẳm biển cả bốc lên, giao thoa vào nhau, tạo thành một cánh cổng khổng lồ, lấp lánh như dát ngàn vì sao. Đó chính là Cổng Tiên Môn, cánh cửa dẫn đến Tiên Giới, chỉ xuất hiện trong những thời khắc nhất định, khi phong ấn yếu nhất.
“Cổng Tiên Môn đã mở!” Nam tử hoàng bào hưng phấn reo lên. “Chúng ta không thể chậm trễ!”
Hắn và nữ nhân áo trắng, cùng với lão giả, lập tức hóa thành ba đạo quang mang, lao thẳng về phía Cổng Tiên Môn. Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy. Từ các hướng khác, vô số cường giả từ các phàm giới khác cũng đã đến, lao vào Vực Hải. Nhưng chỉ một phần nhỏ trong số họ có thể đến gần Cổng Tiên Môn. Phần lớn bị những luồng năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ không gian nuốt chửng, hóa thành bụi trần, linh hồn tan biến vào hư vô.
Lạc Trần không vội vàng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ lưỡng hơn. Trong dòng chảy hỗn loạn của Vực Hải, hắn nhận ra có những “điểm chết” và những “điểm sống”. Những điểm chết là nơi năng lượng tan rã, linh hồn bị hủy diệt hoàn toàn, không có cơ hội luân hồi. Còn những điểm sống, tuy nguy hiểm, nhưng lại có một dòng chảy năng lượng ổn định hơn, như một con đường vô hình dẫn đến Cổng Tiên Môn. Đây chính là “khiếm khuyết” mà lão già đã nhắc đến, hay là một phần của “hệ thống” bị thao túng?
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định. Hắn không thể dựa vào may mắn, mà phải dựa vào sự cảm nhận đặc biệt của mình. Hắn biết mình không thể mạo hiểm như những người khác, lao vào một cách mù quáng. Hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, con đường ít bị ảnh hưởng bởi sự “khiếm khuyết” của Thiên Đạo hơn.
Lạc Trần vận chuyển công pháp “Thiên Đạo Trấn Hồn Quyết” – một công pháp cổ xưa mà hắn vô tình đạt được ở phàm giới, có khả năng trấn áp linh hồn và cảm nhận sự vận hành của Thiên Đạo. Dưới sự thôi thúc của công pháp, cơ thể hắn tỏa ra một luồng ánh sáng nhàn nhạt, không chói mắt nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Hắn bước một bước, không phải lao thẳng vào Cổng Tiên Môn, mà là bước vào một khe hở không gian nhỏ bé, nơi dòng chảy năng lượng có vẻ mỏng manh nhưng lại ổn định đến kinh ngạc.
Ngay lập tức, Vực Hải Táng Thiên gầm thét. Những luồng năng lượng hỗn loạn như có ý thức, lao đến tấn công Lạc Trần. Nhưng hắn không hề nao núng. Mỗi bước chân của hắn đều như đo ni đóng giày, tránh né những luồng năng lượng nguy hiểm nhất, và chỉ tiếp xúc với những dòng chảy mà hắn đã cảm nhận được là an toàn. Hắn không bay, không dùng pháp bảo phi hành, mà chỉ đi bộ, từng bước, từng bước một, xuyên qua Vực Hải.
Cảnh tượng này khiến những cường giả đang cố gắng vượt qua Vực Hải phải kinh ngạc. Có kẻ nhìn Lạc Trần với ánh mắt khinh bỉ, cho rằng hắn quá tự phụ. Có kẻ lại nhìn với ánh mắt hoài nghi, không hiểu sao một kẻ tu vi không quá cao lại có thể thong dong như vậy. Nhưng không ai có thể phủ nhận, cách Lạc Trần di chuyển trong Vực Hải Táng Thiên là một cảnh tượng độc nhất vô nhị.
Lạc Trần không quan tâm đến những ánh mắt đó. Tâm trí hắn hoàn toàn tập trung vào việc cảm nhận dòng chảy của Vực Hải, của Thiên Đạo đang vận hành nơi đây. Hắn cảm thấy mình như đang hòa mình vào một dòng sông lớn, nơi mỗi xoáy nước, mỗi con sóng đều có một quy luật riêng. Hắn không cố gắng chống lại dòng sông, mà là học cách nương theo nó, tìm ra con đường của riêng mình.
Càng đi sâu, hắn càng cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của Cổng Tiên Môn. Nó không chỉ là một cánh cửa vật lý, mà còn là một cổng không gian, một cầu nối giữa các chiều không gian. Tại đây, những mảnh ký ức mơ hồ về kiếp trước, về những hình ảnh lờ mờ của một thế giới khác, bắt đầu hiện lên trong tâm trí Lạc Trần, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình đã từng ở đây, đã từng trải qua khoảnh khắc này, nhưng lại không thể nhớ rõ.
Vực Hải Táng Thiên gầm thét dữ dội hơn, như muốn thử thách sự kiên định cuối cùng của Lạc Trần. Một luồng sóng năng lượng khổng lồ, mang theo ý chí hủy diệt, lao thẳng về phía hắn. Lạc Trần không tránh né. Hắn biết, đây không còn là một thử thách vật lý đơn thuần, mà là một cuộc đối đầu với bản chất của Vực Hải, với ý chí của Thiên Đạo. Hắn vận chuyển toàn bộ “Thiên Đạo Trấn Hồn Quyết”, toàn thân bùng lên một ánh sáng rực rỡ, không phải là ánh sáng của linh lực, mà là ánh sáng của ý chí, của sự kiên định, của khát vọng tìm kiếm chân lý.
Luồng sóng năng lượng va chạm vào Lạc Trần, nhưng không hề hủy diệt hắn. Thay vào đó, nó như bị hóa giải, bị hấp thụ, rồi lại được trả về Vực Hải dưới một dạng năng lượng thuần khiết hơn. Lạc Trần đã không chống lại, mà là dung hòa, chuyển hóa. Hắn đã tìm ra cách để vượt qua thử thách này, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự thấu hiểu và hòa nhập.
Sau khi hóa giải được làn sóng cuối cùng, con đường trước mặt Lạc Trần trở nên thông thoáng hơn. Cổng Tiên Môn hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, to lớn và tráng lệ hơn bất kỳ thứ gì hắn từng thấy. Ánh sáng từ cánh cổng rọi thẳng vào tâm trí hắn, như đang mời gọi, nhưng cũng như đang cảnh báo về những thử thách còn lớn hơn gấp bội đang chờ đợi ở phía bên kia.
Lạc Trần ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua Cổng Tiên Môn, nhìn về phía xa xăm, nơi Tiên Giới đang ẩn hiện trong màn sương mù của hư không. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và bí ẩn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bước vào Tiên Giới, không phải để truy cầu danh vọng hay quyền lực, mà là để tìm kiếm chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, để giải mã những khiếm khuyết mà lão già kia đã nhắc đến, và để hiểu rõ hơn về chính bản thân mình.
Hắn bước lên, đặt chân vào Cổng Tiên Môn. Một luồng ánh sáng chói lọi bao trùm lấy hắn, và thân ảnh Lạc Trần dần dần biến mất vào trong đó, để lại Vực Hải Táng Thiên vẫn gầm thét, vẫn cuộn xoáy, nhưng giờ đây, đã có một dấu ấn mới, một câu chuyện mới được khắc ghi vào dòng chảy vĩnh hằng của nó. Chuyến hành trình đến Tiên Giới đã chính thức bắt đầu, và cùng với nó, là khởi đầu của một cuộc tìm kiếm vĩ đại về chân lý vũ trụ.