Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-16 16:03:55 | Lượt xem: 3

Ánh bình minh nhuộm đỏ chân trời, nhưng trong mắt Lạc Trần, cả vũ trụ dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương mù u ám. Những lời của lão già vẫn vang vọng bên tai, mỗi từ như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí non nớt của hắn. Thiên Đạo khiếm khuyết, Luân Hồi bị thao túng, Vạn Giới tranh phong… tất cả đều quá sức tưởng tượng của một thiếu niên phàm trần.

Hắn siết chặt viên ngọc bội trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay. Nó là thứ duy nhất gắn kết hắn với cái quá khứ mơ hồ, một ký ức vụn vặt về cha mẹ và một lời hứa không thể nào quên. Nhưng giờ đây, ý nghĩa của nó đã vượt xa khỏi phạm vi cá nhân.

“Lão tiền bối,” Lạc Trần cất tiếng, giọng nói khàn đặc, “người nói… Thiên Đạo có khiếm khuyết, Luân Hồi bị thao túng. Vậy Thiên Đạo rốt cuộc là gì? Và ai, hay cái gì, dám… thao túng cả Luân Hồi?”

Lão già vẫn đứng đó, thân hình gầy gò khuất sau bóng cây cổ thụ, tựa như một phần của cảnh vật. Đôi mắt lão nhìn xa xăm, không rõ là đang nhìn vào bình minh hay nhìn xuyên qua vô tận hư không. “Thiên Đạo,” lão chậm rãi đáp, giọng điệu trầm lắng, “là quy luật vận hành của vạn vật, là hơi thở của vũ trụ, là nền tảng của sự sống và cái chết. Nó vốn vô hình, vô tướng, nhưng lại chi phối mọi thứ. Tuy nhiên, Thiên Đạo mà các ngươi biết hiện tại… nó đã bị bệnh.”

Lạc Trần nhíu mày. “Bị bệnh? Ý người là sao?”

“Một quy luật vận hành tự nhiên, theo lẽ thường, sẽ không có sơ hở, không có thiên vị. Nhưng Thiên Đạo hiện tại lại tồn tại những lỗ hổng, những bất công không thể giải thích. Sinh linh cường đại có thể nghịch thiên cải mệnh một cách dễ dàng, trong khi vô số phàm nhân bị nghiền nát dưới bánh xe luân hồi mà không có cơ hội phản kháng. Những linh hồn đáng lẽ được tái sinh lại bị giam cầm, mục nát trong một vòng lặp vô tận. Đó không phải là Thiên Đạo nguyên thủy, chân chính.”

Lạc Trần cảm thấy lạnh sống lưng. Những câu chuyện về oan hồn không siêu thoát, về những linh hồn bị mắc kẹt mà hắn từng nghe trong phàm giới, giờ đây bỗng mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Đó không phải là ngẫu nhiên, mà là một hệ quả của sự “bệnh hoạn” kia.

“Vậy còn Luân Hồi?” hắn tiếp tục hỏi, “Luân Hồi Điện… là gì?”

“Luân Hồi vốn là một phần của Thiên Đạo, là chu kỳ sinh tử luân chuyển, để vạn vật có thể tiếp tục tiến hóa, để linh hồn được thanh tẩy và tái sinh. Nhưng giờ đây, nó không còn là một dòng chảy tự nhiên. Nó đã bị biến thành một cỗ máy, một công cụ để ‘thu hoạch’ linh hồn, để ‘kiểm soát’ vận mệnh. Luân Hồi Điện… chỉ là một trong những thiết chế được tạo ra để thực hiện sự thao túng đó. Nó không phải là bản chất chân thật của Luân Hồi.”

“Ai… ai có thể làm được điều đó?” Lạc Trần cảm thấy một cảm giác bất lực dâng trào. Một thế lực có thể thao túng cả Thiên Đạo và Luân Hồi, đó là một khái niệm vượt quá mọi định nghĩa về sức mạnh mà hắn từng biết.

Lão già khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự nặng nề của hàng vạn năm. “Kẻ đó… rất cổ xưa, rất cường đại. Tạm thời, ngươi không cần biết. Biết quá sớm, chỉ khiến ngươi thêm nguy hiểm. Nhưng có một điều chắc chắn, Lạc Trần, ngươi không phải là một thiếu niên bình thường.”

Lạc Trần giật mình, ngẩng đầu nhìn lão. “Ý người là gì? Thân thế của ta… có liên quan sao?”

“Ngọc bội trong tay ngươi, chính là một trong những chìa khóa. Và dòng máu chảy trong huyết quản ngươi, cùng với ‘ấn ký’ mà ngươi mang trong linh hồn, chính là lý do ngươi có thể cảm nhận được những ‘tiếng thì thầm’ của Thiên Đạo, thứ mà người thường không thể. Ngươi là một ‘biến số’, một hy vọng để phá vỡ vòng lặp này. Ngươi là người được chọn.”

Người được chọn. Ba từ đó đè nặng lên vai Lạc Trần. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình đặc biệt. Hắn chỉ là một thiếu niên sống trong một gia tộc nhỏ bé, mơ hồ về quá khứ của mình. Giờ đây, hắn gánh vác một trọng trách có thể thay đổi cả vũ trụ.

“Vậy… ta phải làm gì?” Lạc Trần hỏi, giọng nói mang theo sự bối rối. “Ta chỉ là một phàm nhân, một tu sĩ vừa mới bước vào cảnh giới Ngưng Khí. Làm sao ta có thể đối đầu với một thế lực thao túng cả Thiên Đạo và Luân Hồi?”

Lão già mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu. “Mọi hành trình vĩ đại đều bắt đầu từ một bước chân nhỏ bé. Ngươi không thể ngay lập tức đối đầu với chúng, nhưng ngươi có thể bắt đầu từ việc mạnh mẽ hơn. Ngươi cần phải tu luyện, phải tích lũy sức mạnh, phải khám phá những bí mật của chính mình. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy rình rập, nhưng cũng sẽ ẩn chứa vô số cơ duyên. Ngươi sẽ phải rời xa phàm giới này, tiến vào Tiên Giới, rồi Thần Vực, và sau cùng là Vạn Giới. Mỗi bước đi sẽ hé lộ thêm một phần của bức màn chân tướng.”

“Người muốn ta… phi thăng Tiên Giới?”

“Đúng vậy. Tiên Giới là cảnh giới đầu tiên mà ngươi phải chinh phục. Ở đó, ngươi sẽ tiếp xúc với những khái niệm rõ ràng hơn về Thiên Đạo và Luân Hồi, những vết nứt đầu tiên trong hệ thống sẽ hiện rõ. Nhưng trước đó, ngươi cần phải củng cố nền tảng của mình ở phàm giới. Hãy tìm kiếm những công pháp cổ xưa, những bí bảo bị lãng quên. Dòng máu trong ngươi… nó ẩn chứa một tiềm năng vô hạn, nhưng cần phải được khai phá. Ngọc bội trong tay ngươi cũng sẽ dẫn lối cho ngươi.”

“Làm sao ta có thể khai phá nó? Làm sao ta biết đâu là công pháp cổ xưa, đâu là bí bảo?” Lạc Trần vẫn còn mơ hồ.

“Ngươi sẽ biết. Linh tính của ngươi, ấn ký của ngươi sẽ dẫn lối. Hãy chú ý đến những gì khác thường, những điều mà người khác bỏ qua. Đặc biệt, hãy tìm kiếm một thứ gọi là ‘Tâm Đạo Quyết’. Đó là một công pháp không thuộc về bất kỳ cảnh giới nào, nó là nền tảng để ngươi có thể thực sự chạm vào bản chất của Thiên Đạo.”

“Tâm Đạo Quyết?” Lạc Trần lặp lại, ghi nhớ cái tên đó vào tận xương tủy.

“Đúng vậy. Nó không chỉ là một công pháp tu luyện sức mạnh, mà còn là một phương pháp tu luyện tâm cảnh, giúp ngươi hiểu rõ hơn về bản chất của vũ trụ, về ý chí tự do. Nó sẽ giúp ngươi khai phá tiềm năng ẩn chứa trong dòng máu và ấn ký của mình. Hơn nữa, ta cảm nhận được… một cơ duyên lớn đang chờ đợi ngươi ngay trong phàm giới này, liên quan đến một di tích cổ xưa. Đó sẽ là bước đệm đầu tiên cho hành trình của ngươi.”

Lạc Trần nhìn viên ngọc bội, rồi nhìn về phía bình minh đang lên cao, xóa đi bóng tối của màn đêm. Cảm giác bối rối dần được thay thế bằng một ý chí kiên định. Hắn không còn là thiếu niên mù quáng như trước. Gánh nặng này, dù lớn đến đâu, cũng đã cho hắn một mục đích, một phương hướng rõ ràng. Hắn không thể trốn tránh, không thể quay đầu. Số phận đã chọn hắn, và hắn sẽ chấp nhận.

“Cơ duyên lớn… di tích cổ xưa?” Lạc Trần hỏi, cố gắng nắm bắt những manh mối cụ thể đầu tiên.

Lão già gật đầu. “Đúng vậy. Một nơi đã bị lãng quên từ hàng vạn năm, ẩn chứa những bí mật về một kỷ nguyên cổ xưa. Nó sẽ giúp ngươi hiểu rõ hơn về thế giới này, và quan trọng hơn, giúp ngươi tìm thấy manh mối đầu tiên về Tâm Đạo Quyết. Nó nằm ở phía tây bắc, trong vùng núi Độc Long. Ngươi hãy chuẩn bị, chuyến đi đó sẽ không hề dễ dàng.”

“Vùng núi Độc Long…” Lạc Trần lẩm bẩm. Đó là một vùng núi hiểm trở, ít người lui tới, nổi tiếng với những loại yêu thú hung tợn và khí độc quanh năm. Ngay cả những tu sĩ Ngưng Khí cảnh cũng hiếm khi dám đặt chân vào sâu trong đó.

“Hãy nhớ kỹ, Lạc Trần, con đường này không dành cho kẻ yếu đuối hay do dự. Ngươi sẽ phải đối mặt với vô số hiểm nguy, không chỉ từ kẻ thù mà còn từ chính sự thật mà ngươi khám phá. Hãy giữ vững tâm trí, đừng để bị che mắt bởi những ảo ảnh. Sự thật thường rất tàn khốc.” Lão già nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng.

Lạc Trần gật đầu kiên quyết. “Ta hiểu. Ta sẽ không lùi bước.”

“Tốt. Ta đã truyền cho ngươi những gì cần thiết cho bước khởi đầu. Phần còn lại, thuộc về ngươi.” Nói xong, thân ảnh của lão già dần trở nên mờ ảo, như một làn khói tan biến vào không khí. Ngay cả bóng cây cổ thụ cũng dường như trở lại vẻ bình thường, không còn sự thần bí như lúc trước. Chỉ còn lại Lạc Trần đứng đó, một mình giữa bình minh, với viên ngọc bội lạnh lẽo trong tay và một gánh nặng khổng lồ trên vai.

Hắn nhìn chằm chằm vào nơi lão già vừa biến mất, trong lòng vẫn còn đầy rẫy nghi vấn. Lão già là ai? Từ đâu đến? Tại sao lại chọn hắn? Nhưng hắn biết, những câu hỏi đó sẽ không được trả lời ngay lập tức. Mục tiêu trước mắt của hắn giờ đây đã rõ ràng: củng cố sức mạnh, tìm kiếm di tích cổ xưa ở núi Độc Long, và quan trọng nhất, tìm ra Tâm Đạo Quyết.

Gia tộc của hắn, Lạc gia, vẫn còn đang bận rộn với những tranh chấp nội bộ và những mối đe dọa từ bên ngoài. Hắn cần phải trở về, giải quyết những vấn đề cấp bách, tạo cho mình một nền tảng vững chắc trước khi có thể rời đi. Chuyến đi đến núi Độc Long không thể vội vàng. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể mình. Nó vẫn yếu ớt, nhưng giờ đây, nó mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác. Mỗi lần tu luyện, không chỉ là để tăng cường sức mạnh cá nhân, mà là để tiến gần hơn đến chân tướng của vũ trụ. Mỗi lần chiến đấu, không chỉ là để sinh tồn, mà là để bảo vệ ý chí tự do của vạn vật.

Lạc Trần quay lưng lại với ánh bình minh, bắt đầu bước đi. Con đường phía trước, dù dài và đầy hiểm nguy đến đâu, hắn cũng sẽ phải đi. Để tìm kiếm chân tướng của Thiên Đạo và Luân Hồi, để hiểu rõ bản thân mình, và để, có thể, sửa chữa những khiếm khuyết mà lão già kia đã nhắc đến. Hắn đã thực sự bước chân vào thế giới của những bí ẩn vĩ đại, nơi hắn sẽ phải tìm ra lời giải đáp cho chính bản thân mình và cho cả vũ trụ này. Và đây, mới chỉ là khởi đầu, nhưng là một khởi đầu đầy định mệnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8