Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 18
Lạc Trần không chần chừ. Tiếng nổ long trời lở đất kia không chỉ là lời mời gọi, mà còn là một mệnh lệnh. Hắn vận chuyển chân nguyên, thân pháp như gió lướt, lao thẳng về phía âm thanh. U Minh Sơn Cốc vốn dĩ đã âm u, quỷ dị, giờ đây càng thêm phần hỗn loạn. Những cây cổ thụ cao vút lay động dữ dội, lá cây rụng như mưa, và một luồng khí tức hỗn tạp, vừa mang theo sự hung bạo của linh lực bùng nổ, lại xen lẫn vẻ cổ xưa, tĩnh mịch, tràn ngập không gian.
Hắn không ngừng phóng đi, đôi mắt sắc bén như chim ưng quan sát mọi biến động xung quanh. Dọc đường đi, Lạc Trần phát hiện ra nhiều dấu vết chiến đấu mới tinh: những vết nứt sâu hoắm trên đá, cây cối bị nhổ bật gốc, và thậm chí là vài vệt máu khô chưa kịp bay hơi. Điều này chứng tỏ hắn không phải là người duy nhất bị hấp dẫn bởi tiếng nổ, và những người đến trước đã không ngần ngại ra tay.
“Xem ra, cơ duyên này không hề dễ đoạt,” Lạc Trần thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh. Hắn đã quá quen với sự tàn khốc của thế giới tu luyện. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, và cơ duyên thường đi kèm với máu và nước mắt.
Càng tiến sâu, luồng khí tức cổ xưa càng trở nên đậm đặc, khiến Lạc Trần cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong huyết mạch. Không phải là một cảm giác nguy hiểm, mà là một loại cộng hưởng, như thể có điều gì đó trong hắn đang thức tỉnh, đang kết nối với nguồn gốc của luồng khí tức ấy. Đây là một cảm giác mơ hồ, nhưng lại vô cùng rõ ràng đối với Lạc Trần, một thứ mà hắn đã cảm nhận được nhiều lần khi đối mặt với những bí ẩn cổ xưa, những dấu vết của “Thiên Đạo” mà hắn đang tìm kiếm.
Sau khoảng một nén hương, một khe hở khổng lồ hiện ra trước mắt Lạc Trần, cắt đôi một ngọn núi đá vôi sừng sững. Đây chính là nơi tiếng nổ phát ra. Từ khe hở, một luồng ánh sáng xanh biếc huyễn hoặc bốc lên, chiếu rọi cả một vùng. Phía bên trong khe hở, không khí rung động dữ dội, và những tiếng va chạm binh khí, tiếng rống giận dữ của cường giả vang vọng không ngừng.
Lạc Trần cẩn trọng thu liễm khí tức, ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp gần đó. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ ràng tình hình bên trong. Đó là một khu vực rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ vừa được khai mở. Trung tâm hang động là một di tích cổ xưa, dường như là tàn tích của một cung điện hoặc đền thờ bị thời gian bào mòn. Các cột đá hoa cương khổng lồ đã đổ nát, những bức tường điêu khắc tinh xảo giờ chỉ còn là những mảnh vụn, nhưng vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm cổ kính.
Khoảng hơn hai mươi tu sĩ đang quần chiến dữ dội. Họ chia thành ba phe rõ rệt. Một phe là các tu sĩ mặc đạo bào màu xanh lam, trên ngực thêu hình một thanh kiếm bay, rõ ràng là đệ tử của Bách Luyện Môn. Phe thứ hai là những kẻ mặc áo đen, khí tức âm lãnh, tản ra sát ý nồng nặc – không ai khác ngoài Huyết Sát Giáo. Phe còn lại là những tán tu hoặc đệ tử của các tông môn nhỏ hơn, hợp lại thành một nhóm yếu thế hơn, cố gắng tranh giành miếng mồi còn sót lại.
Sức mạnh của họ đều không tầm thường, thấp nhất cũng là Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy, cao hơn nữa đã đạt đến Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ. Những chiêu thức va chạm mạnh mẽ, linh lực bùng nổ không ngừng, khiến cả không gian rung chuyển. Mục tiêu tranh giành của họ là một đài tế tự cổ xưa nằm sâu bên trong di tích. Trên đài tế tự, một luồng ánh sáng vàng nhạt bao bọc một viên ngọc bội cổ kính, bên trong ẩn chứa một sức mạnh huyền bí, khó lường.
Lạc Trần nhíu mày. Hắn nhận ra viên ngọc bội kia không phải vật phàm. Từ nó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ. Đó là một loại năng lượng thuần túy đến mức khó tin, chứa đựng sự cổ kính và một chút… cô độc. Nó không giống linh lực thông thường, mà giống như một mảnh vỡ của một thứ gì đó vĩ đại hơn, một thứ mà hắn đã vô số lần cảm nhận được trong những giấc mơ hay thị kiến của mình – Thiên Đạo.
“Ấn ký Thiên Đạo?” Lạc Trần lẩm bẩm. Hắn không thể chắc chắn, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng viên ngọc bội này có liên quan mật thiết đến mục tiêu mà hắn đang theo đuổi.
Cuộc chiến càng lúc càng khốc liệt. Một đệ tử Bách Luyện Môn Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ gầm lên, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí sắc bén, đẩy lùi ba tu sĩ Huyết Sát Giáo. Hắn ta nhắm thẳng vào viên ngọc bội, nhưng ngay lập tức bị một trưởng lão Huyết Sát Giáo, cũng ở Trúc Cơ Kỳ, chặn lại. Hai luồng linh lực va chạm, tạo thành một tiếng nổ chói tai, khiến những kẻ xung quanh phải lùi lại.
Lạc Trần quan sát kỹ lưỡng. Hắn không vội vàng hành động. Sức mạnh của hắn hiện tại chỉ mới đạt đến Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám, tuy đã là thiên tài trong lứa tuổi của mình, nhưng để đối đầu trực diện với những cường giả Trúc Cơ Kỳ thì vẫn còn quá sớm. Hắn cần một cơ hội, một thời điểm thích hợp để ra tay.
Đột nhiên, Lạc Trần cảm thấy một luồng năng lượng khác, yếu ớt hơn nhưng lại vô cùng tinh khiết, phát ra từ một góc khuất của di tích, nơi những cột đá đổ nát chồng chất. Luồng năng lượng này không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn của cuộc chiến, nó tĩnh lặng và sâu thẳm, như một dòng suối ngầm chảy dưới lòng đất.
Hắn nheo mắt, vận dụng “Thiên Nhãn” (một loại khả năng cảm nhận đặc biệt mà hắn vô tình phát hiện ra trong quá trình tu luyện, giúp hắn nhìn thấy những thứ mà người thường không thể) để xuyên thấu qua lớp bụi và bóng tối. Dưới một tảng đá khổng lồ đổ nát, có một khe nứt nhỏ, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Từ khe nứt đó, luồng năng lượng tinh khiết kia đang tỏa ra.
“Một lối đi khác?” Lạc Trần nghĩ. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Luồng năng lượng đó không giống với viên ngọc bội trên đài tế tự. Viên ngọc bội mang khí tức của Thiên Đạo, nhưng luồng năng lượng này lại có vẻ như là… một phần của chu kỳ Luân Hồi. Một thứ gì đó vô cùng cổ xưa, mang theo dấu ấn của sự tái sinh và cái chết.
Hắn quyết định. Thay vì lao vào cuộc chiến giành giật viên ngọc bội đầy nguy hiểm, hắn sẽ tìm hiểu khe nứt bí ẩn kia. Trực giác của Lạc Trần, được mài giũa qua vô số lần sinh tử, chưa bao giờ sai.
Lợi dụng sự hỗn loạn của cuộc chiến, Lạc Trần lặng lẽ di chuyển. Thân pháp của hắn uyển chuyển như một bóng ma, tránh né mọi ánh mắt dò xét và những luồng linh lực bắn phá. Hắn men theo những tảng đá đổ nát, từng bước tiếp cận khe nứt. Mùi máu tươi và tử khí nồng nặc, nhưng Lạc Trần không chút nao núng.
Khi đến gần khe nứt, cảm giác cộng hưởng trong huyết mạch Lạc Trần càng trở nên rõ rệt. Hắn có thể nghe thấy một âm thanh mơ hồ, như tiếng nước chảy róc rách, nhưng lại mang theo một sự huyền ảo, xa xăm. Hắn đưa tay chạm vào khe nứt. Một luồng khí tức mát lạnh, thanh khiết truyền vào cơ thể, khiến hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi vết thương nhỏ nhặt đều được xoa dịu.
Khe nứt quá nhỏ, chỉ đủ cho một người lách qua. Lạc Trần không chút do dự. Hắn hít một hơi thật sâu, thu nhỏ cơ thể, và lách mình vào bên trong. Khoảnh khắc hắn tiến vào, khe nứt tự động khép lại một cách vô thanh vô tức, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Bên ngoài, cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, không ai nhận ra rằng một thiếu niên bí ẩn đã biến mất, tiến vào một nơi sâu thẳm hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng.
Bên trong khe nứt là một lối đi hẹp, tối om. Lạc Trần vận chuyển chân nguyên, một luồng ánh sáng yếu ớt bao quanh cơ thể hắn, chiếu rọi con đường. Lối đi uốn lượn xuống sâu dưới lòng đất, dẫn đến một không gian khác biệt hoàn toàn với di tích bên ngoài.
Hắn bước đi cẩn trọng, đôi tai lắng nghe mọi âm thanh, đôi mắt cảnh giác mọi ngóc ngách. Càng đi sâu, hắn càng cảm thấy luồng khí tức cổ xưa kia trở nên mãnh liệt. Nó không còn chỉ là sự cộng hưởng, mà là một sự giao thoa, như thể luồng khí tức ấy đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó cho hắn.
Cuối cùng, Lạc Trần bước ra khỏi lối đi hẹp, tiến vào một hang động rộng lớn. Hang động này không hề có dấu hiệu của sự đổ nát hay chiến tranh. Thay vào đó, nó tràn ngập một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, phát ra từ một hồ nước trong vắt ở trung tâm. Hồ nước không sâu, nhưng dưới đáy hồ, một viên đá cổ kính đang phát sáng rực rỡ. Viên đá ấy không có hình thù cố định, mà liên tục biến đổi, lúc như một vòng xoáy vô tận, lúc như một cánh cửa mở ra hư không.
“Đây là…” Lạc Trần ngẩn người. Hắn cảm thấy toàn thân mình run rẩy dữ dội. Đây không phải là khí tức của Thiên Đạo mà hắn từng cảm nhận. Đây là một thứ gì đó khác, sâu xa hơn, nguyên thủy hơn. Hắn cảm thấy một sự liên kết mãnh liệt với viên đá, như thể linh hồn hắn đang bị nó hấp dẫn, bị nó gọi tên.
Từ viên đá, hắn thấy được những hình ảnh chập chờn, mơ hồ: những sinh linh sinh ra rồi chết đi, những kiếp sống lặp đi lặp lại, những linh hồn trôi nổi trong một vòng xoáy bất tận. Đó là… Luân Hồi. Một sự tái sinh vĩnh hằng, một vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ.
Viên đá đó, chính là một phần của Luân Hồi mà hắn đang tìm kiếm. Nó ẩn chứa bí mật về sự sống và cái chết, về sự tái sinh và vận mệnh. Lạc Trần tiến lại gần hồ nước, ánh mắt kiên định. Hắn biết, cơ duyên chân chính của hắn không phải là viên ngọc bội trên đài tế tự kia, mà chính là viên đá ẩn chứa Luân Hồi này.
Một cảm giác nguy hiểm đột ngột ập đến, nhưng Lạc Trần không lùi bước. Hắn biết mình đã tìm thấy một manh mối quan trọng, một cánh cửa mới đã mở ra. Con đường Phàm Trần của hắn vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một mảnh ghép, một phần của sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi.
Hắn đưa tay về phía viên đá, một luồng năng lượng kỳ lạ từ viên đá tỏa ra, bao trùm lấy hắn. Những mảnh ký ức chập chờn, những hình ảnh xa xưa, những cảm xúc bị lãng quên đột ngột ùa về trong tâm trí Lạc Trần, như một dòng thác lũ.