Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 17
Cái lạnh lẽo của đêm đen không thể làm nguội đi ngọn lửa rực cháy trong lòng Lạc Trần. Những lời của Lão Già bí ẩn vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh tan màn sương mù bao phủ cuộc đời hắn. Thượng Cổ Di Tích, Tháp Luân Hồi, Thiên Đạo khiếm khuyết – từng khái niệm, từng mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại đã được phơi bày, dù chỉ là một góc nhỏ, cũng đủ để khiến tâm trí hắn chấn động.
Hắn không còn là thiếu niên Lạc Trần chỉ biết tranh đấu vì sinh tồn, vì gia tộc hay vì những ân oán nhỏ bé ở phàm trần. Giờ đây, một gánh nặng vô hình nhưng hùng vĩ đã đè lên vai hắn. Hắn cảm nhận được, số phận của mình đã được buộc chặt vào một thứ gì đó lớn lao hơn, phức tạp hơn vạn lần những gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng đồng thời, một cảm giác phấn khích, một ý chí kiên định cũng trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn không sợ hãi. Hắn sẵn sàng đối mặt.
Thế nhưng, sẵn sàng không có nghĩa là mù quáng. Lạc Trần hiểu rõ thực lực hiện tại của mình. Mặc dù Vô Trần Quyết đã khai mở tiềm năng, thanh lọc cơ thể và tăng cường cảm nhận của hắn đến một mức độ khó tin, nhưng sức mạnh chiến đấu thực sự của hắn vẫn còn non kém. Hắn giống như một người phàm vừa nhặt được một thanh thần khí, nhưng lại chưa biết cách vung kiếm. Con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi hứa hẹn vô vàn hiểm nguy, không phải là nơi để một kẻ yếu đuối dấn thân.
“Ta cần mạnh hơn,” Lạc Trần thì thầm, nắm chặt bàn tay. “Mạnh hơn rất nhiều.”
Nơi hắn đang đứng không còn an toàn. Những kẻ muốn lợi dụng hắn, những thế lực muốn chôn vùi bí mật đã được Lão Già hé lộ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Hắn cần một nơi ẩn mình, một chốn thâm sơn cùng cốc, hoặc một di tích bị lãng quên, nơi hắn có thể chuyên tâm tu luyện, củng cố nền tảng và tìm kiếm những cơ duyên khác. Phải là một nơi mà khí linh dồi dào, hoặc ít nhất là có những thử thách để tôi luyện bản thân.
Trong tâm trí Lạc Trần, một cái tên chợt hiện lên: U Minh Sơn Cốc. Đó là một truyền thuyết cổ xưa ở phàm giới, kể về một thung lũng bị nguyền rủa, nơi ma khí ngưng tụ, yêu thú hoành hành. Nhưng cũng có tin đồn rằng, nơi đó ẩn chứa tàn tích của một tông môn cổ đại, đã sụp đổ từ hàng vạn năm trước, để lại vô số bảo vật và công pháp. Đa số người phàm và cả những tu sĩ cấp thấp đều tránh xa nơi đó, coi nó là vùng đất chết. Nhưng đối với Lạc Trần, nó lại là một tia hy vọng. Một nơi ít người dám đến, lại có tiềm năng chứa đựng bí mật của “Thượng Cổ Di Tích”.
Không chần chừ, Lạc Trần lập tức lên đường. Hắn không mang theo nhiều hành lý, chỉ có một vài viên đan dược cơ bản và một thanh kiếm cùn mà hắn đã dùng từ lâu. Trên đường đi, cảm nhận của Vô Trần Quyết hoạt động hết công suất. Từng cơn gió thoảng qua, từng chiếc lá rơi, từng tiếng côn trùng kêu đều không thoát khỏi tri giác của hắn. Hắn cảm thấy mình như hòa vào thiên nhiên, mọi vật xung quanh đều trở nên sống động và rõ nét hơn bao giờ hết.
Hắn tránh xa những con đường lớn, xuyên qua những khu rừng rậm rạp, băng qua những dòng suối lạnh lẽo. Dưới sự dẫn dắt của Vô Trần Quyết, hắn phát hiện ra những lối đi ít người biết, những con đường mòn bí ẩn chỉ có thể nhìn thấy bằng trực giác. Suốt mấy ngày đêm, hắn không ngừng di chuyển, cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn.
Cuối cùng, sau hành trình gian nan, một khung cảnh hùng vĩ và đáng sợ hiện ra trước mắt Lạc Trần. Dãy núi U Minh cao vút, mây đen vờn quanh đỉnh, không khí nặng nề mang theo một luồng khí tức cổ xưa và mục nát. Càng tiến vào sâu, cây cối càng trở nên kỳ dị, cành lá xoắn xuýt như những bộ xương khô, mặt đất phủ đầy rêu phong và những loài thực vật mang màu sắc u ám. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng ai oán của hàng vạn linh hồn.
Lạc Trần cẩn trọng bước vào thung lũng. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những yêu thú cấp thấp, nhưng chúng dường như đang ngủ đông hoặc tránh xa một khu vực nào đó. Hắn đi sâu hơn, men theo một dòng suối nhỏ có nước đen ngòm, cho đến khi phát hiện ra một khe nứt lớn trên vách núi. Bên trong khe nứt là một hang động sâu hun hút, lối vào bị che khuất bởi dây leo chằng chịt và những tảng đá đổ nát. Đây chính là nơi hắn cần.
Sau khi cẩn thận kiểm tra, Lạc Trần bước vào hang động. Bên trong rộng lớn hơn hắn tưởng, không khí ẩm thấp và lạnh lẽo. Vô Trần Quyết cho phép hắn cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt nhưng rất tinh khiết, ẩn sâu bên dưới lớp đất đá. Điều này khẳng định suy đoán của hắn – nơi đây từng là một địa điểm tu luyện.
Hắn tìm một chỗ khô ráo, ngồi xuống khoanh chân, bắt đầu vận chuyển Vô Trần Quyết. Từng luồng linh khí trong cơ thể hắn bắt đầu lưu chuyển, thanh lọc tạp chất và củng cố kinh mạch. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang “thức tỉnh”, hấp thụ năng lượng xung quanh. Quá trình này không chỉ là tu luyện mà còn là một dạng thiền định sâu sắc, giúp hắn ổn định tâm trí, gạt bỏ những tạp niệm và tập trung hoàn toàn vào con đường phía trước.
Vô Trần Quyết chủ yếu tập trung vào việc thanh lọc nội thể, tăng cường cảm nhận và củng cố nền tảng. Nó biến Lạc Trần thành một vật chứa hoàn hảo cho linh khí, nhưng lại thiếu đi những phương pháp sử dụng linh khí để tấn công hay phòng thủ một cách hiệu quả. Hắn cần một công pháp chiến đấu, một bộ võ kỹ hoặc chiêu thức để biến tiềm năng thành sức mạnh thực tế.
Khi Lạc Trần đang miệt mài tu luyện, ánh mắt hắn vô tình lướt qua một vết nứt nhỏ trên vách đá hang động. Một luồng linh khí cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, như đang ẩn chứa điều gì đó. Sự tò mò xen lẫn trực giác mách bảo, hắn dùng tay gạt bỏ lớp rêu phong và đất đá. Bên dưới, một phiến đá cổ kính hiện ra, trên đó khắc những phù văn kỳ lạ và một vài hình vẽ mờ nhạt.
Vô Trần Quyết đã tăng cường khả năng nhận thức của hắn, giúp hắn dễ dàng lý giải những phù văn cổ. Đây không phải là một công pháp hoàn chỉnh, mà là một phần của một bí kíp cổ xưa, có tên là “Thôn Thiên Bí Quyết” – một kỹ năng sơ khai cho phép người tu luyện hấp thụ và tinh luyện linh khí từ môi trường xung quanh, biến nó thành công kích đơn giản. Phiến đá ghi rõ, đây chỉ là phần nhập môn, nhưng nó lại là thứ Lạc Trần đang thiếu.
Hắn lập tức bắt tay vào tu luyện Thôn Thiên Bí Quyết. Quá trình này không dễ dàng. Linh khí từ bên ngoài hung hãn và tạp nham hơn nhiều so với linh khí đã được thanh lọc bên trong cơ thể hắn. Nhưng với sự chỉ dẫn của Vô Trần Quyết, Lạc Trần từ từ học cách điều khiển, hấp thụ và chuyển hóa. Hắn cảm thấy như một dòng nước lũ đang cố gắng chảy vào một hồ nước trong vắt, ban đầu có phần hỗn loạn, nhưng dần dần, dòng nước được gạn lọc và hòa quyện.
Mỗi lần hấp thu linh khí, Lạc Trần lại cảm nhận được sự đau đớn, nhưng cũng đi kèm với đó là sự tăng trưởng rõ rệt. Hắn bắt đầu có thể ngưng tụ linh khí ở đầu ngón tay, tạo thành một tia sáng mờ nhạt, hoặc bao phủ bàn tay bằng một lớp năng lượng mỏng để tăng cường lực đấm. Mặc dù còn thô sơ, nhưng đây đã là một bước tiến vượt bậc so với trước đây.
Trong suốt một tháng ẩn mình trong U Minh Sơn Cốc, Lạc Trần không ngừng tu luyện. Hắn đã đạt đến một cảnh giới mà hắn chưa từng nghĩ tới ở phàm giới. Sức mạnh của hắn tăng lên đáng kể, không chỉ về nội lực mà còn về khả năng chiến đấu thực tế. Hắn đã thử nghiệm Thôn Thiên Bí Quyết với một vài con yêu thú cấp thấp đi lạc vào hang động, và kết quả khiến hắn hài lòng. Hắn không còn là một con kiến bé nhỏ, dễ dàng bị nghiền nát nữa.
Tuy nhiên, Lạc Trần biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Thôn Thiên Bí Quyết hắn có được chỉ là một phần nhỏ, và Vô Trần Quyết vẫn còn vô vàn tiềm năng chưa được khai phá. So với những gì Lão Già đã kể về Thiên Đạo và Luân Hồi, sức mạnh hiện tại của hắn vẫn chỉ là một giọt nước trong đại dương.
Một buổi sáng, khi Lạc Trần đang luyện tập ở lối vào hang động, một luồng chấn động nhẹ từ phía xa truyền đến. Kèm theo đó là một tiếng nổ lớn và ánh sáng chói lòa vụt lên từ phía sâu trong thung lũng. Hắn nheo mắt nhìn, trong lòng dấy lên một dự cảm. Đây không phải là sự kiện tự nhiên. Có lẽ, một “Thượng Cổ Di Tích” khác đang được khai mở, hoặc một cường giả nào đó đã tìm đến U Minh Sơn Cốc.
“Cơ hội đã đến,” Lạc Trần thì thầm, ánh mắt kiên định. Hắn không thể mãi ẩn mình. Muốn mạnh mẽ hơn, hắn phải dấn thân vào những nơi nguy hiểm, đối mặt với thử thách và tranh giành cơ duyên. Tiếng nổ đó không chỉ là tín hiệu của một sự kiện, mà còn là lời mời gọi đến với một thế giới rộng lớn hơn, nơi hắn có thể tiếp tục tìm kiếm những mảnh ghép của sự thật.
Con đường Phàm Trần của hắn đã mở ra một đại lộ, và cánh cửa đầu tiên của đại lộ ấy, giờ đây, đang hé mở ngay trước mắt hắn trong U Minh Sơn Cốc này. Dù hiểm nguy trùng trùng, Lạc Trần vẫn quyết tâm tiến bước. Bởi vì, vận mệnh của hắn đã gắn liền với sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.