Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 16
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ đơn sơ, vẽ lên nền đất những vệt sáng vàng nhạt. Lạc Trần mở mắt, cảm nhận một sự thanh khiết lạ thường lan tỏa khắp cơ thể. “Vô Trần Quyết” không chỉ là một công pháp tu luyện, nó giống như một dòng suối trong vắt chảy qua từng kinh mạch, gột rửa mọi tạp chất, không chỉ của thân thể mà còn cả tâm hồn hắn.
Hắn vươn vai, cảm thấy xương cốt mình nhẹ nhàng như không khí, mỗi cử động đều uyển chuyển và tràn đầy sức sống. Linh khí xung quanh, thứ mà trước đây hắn chỉ cảm nhận được một cách mơ hồ, giờ đây như những dòng chảy vô hình, luồn lách qua vạn vật, rõ ràng đến mức hắn có thể “nhìn” thấy chúng bằng tâm thức. Chúng mang theo những sắc thái khác nhau – nơi núi non hùng vĩ, linh khí cuồn cuộn như sóng biển; nơi rừng sâu u tịch, chúng tĩnh lặng như hồ nước; còn trong thị trấn phàm trần này, linh khí lại pha tạp, mang theo cả hỉ nộ ái ố của nhân gian.
Sự nhạy cảm này không mang lại cho hắn sức mạnh bùng nổ như những công pháp chiến đấu khác, nhưng nó mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí, mà còn cảm nhận được “nhịp đập” của thế giới xung quanh. Đó là một cảm giác tinh tế, một sự kết nối sâu sắc mà hắn chưa từng trải qua.
Một cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Lạc Trần hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm trí mình cũng trở nên rộng lớn hơn. Những giấc mơ về vòng xoáy luân hồi, về cái tên “Thiên Đạo” mà hắn mơ hồ nghe thấy, giờ đây không còn xa vời như trước. Chúng không phải là những hình ảnh rời rạc, mà bắt đầu kết nối với những gì hắn cảm nhận được. Phải chăng, chính linh khí này, chính nhịp đập của vạn vật này, là một phần của Thiên Đạo, là sợi dây liên kết mọi sinh linh trong vòng luân hồi bất tận?
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân. Gia tộc Lạc thị của hắn tuy nhỏ bé nhưng cũng có một khoảng sân rộng rãi, với vài gốc cây cổ thụ và một hồ nước nhân tạo. Lạc Trần đi đến bên hồ, nhìn ngắm mặt nước phản chiếu bầu trời xanh ngắt. Một con cá chép nhỏ lướt qua, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến. Sinh ra, lớn lên, rồi biến mất – một vòng tuần hoàn đơn giản nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu xa.
“Sư phụ đã nói, Vô Trần Quyết là công pháp thanh lọc, là để nhìn thấu bản chất,” Lạc Trần lẩm bẩm. Hắn nhớ lại những lời dặn dò của người sư phụ bí ẩn đã truyền cho hắn công pháp này trong một giấc mơ kỳ lạ. Người đó không có hình dáng rõ ràng, chỉ là một cái bóng mờ ảo, nhưng giọng nói lại vang vọng như sấm sét trong tâm trí. “Thiên Đạo không phải là thứ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cũng không phải là thứ có thể chạm vào bằng tay. Nó là quy luật, là ý chí, là sự tồn tại. Muốn hiểu Thiên Đạo, trước hết phải hiểu chính mình, hiểu vạn vật.”
Lạc Trần nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí. Hắn cố gắng cảm nhận dòng chảy linh khí trong cơ thể mình, rồi mở rộng ra để ôm trọn cả khu sân. Hắn cảm nhận được sự sống của từng chiếc lá trên cây, sự chuyển động của từng hạt bụi trong không khí, thậm chí là dòng chảy ngầm của nước dưới lòng đất. Tất cả đều là một phần của một hệ thống khổng lồ, một mạng lưới vô hình mà hắn chỉ mới chạm được vào mép.
Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải từ linh khí, mà là một sự rung động sâu thẳm từ dưới lòng đất, một âm thanh trầm đục mà chỉ hắn mới có thể nghe thấy. Nó giống như tiếng vọng của một cái gì đó rất xa xưa, rất cổ kính, đang thì thầm từ tận cùng của thời gian. Cảm giác này không hề đáng sợ, mà trái lại, nó mang theo một sự hấp dẫn khó tả, một lời mời gọi khám phá.
Lạc Trần mở mắt, ánh mắt trở nên sắc bén. “Dưới lòng đất?”
Gia tộc Lạc thị có một thư viện cổ xưa, nơi cất giữ hàng ngàn quyển sách và cuộn da dê cũ kỹ. Đó là nơi ông nội hắn, Lạc Thiên, thường dành hàng giờ để đọc sách và nghiên cứu. Lạc Trần, với sự tò mò trỗi dậy, quyết định đi đến đó. Có lẽ, những bí mật mà hắn đang tìm kiếm không nằm đâu xa, mà lại ẩn chứa ngay trong những trang sách phủ bụi thời gian.
Bước vào thư viện, mùi giấy cũ và mực khô ập vào khứu giác. Những kệ sách cao ngất, chất đầy những quyển sách dày cộp. Lạc Trần chưa bao giờ thực sự quan tâm đến những thứ này trước đây, chỉ coi chúng là những vật trang trí cũ kỹ. Nhưng giờ đây, dưới góc nhìn của “Vô Trần Quyết”, hắn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa bao trùm nơi này, như thể mỗi quyển sách đều chứa đựng một phần ký ức, một phần của dòng chảy thời gian.
Hắn đi sâu vào trong, nơi ánh sáng ban mai không thể vươn tới, chỉ có những ngọn đèn dầu mờ ảo chiếu sáng. Hắn lướt qua những tiêu đề về lịch sử Lạc thị, về các công pháp tu luyện phổ thông, về dược liệu và trận pháp. Không có gì đặc biệt, cho đến khi hắn dừng lại trước một góc khuất, nơi có một kệ sách bị che khuất bởi một tấm màn rách nát.
Phía sau tấm màn là một kệ sách nhỏ hơn, chỉ có vài quyển sách. Chúng không được đóng bìa cầu kỳ, mà chỉ là những cuộn da cũ kỹ, ố vàng, gần như đã mục nát. Lạc Trần vươn tay, chạm vào một cuộn da. Ngay lập tức, cảm giác rung động từ dưới lòng đất lại xuất hiện, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, như thể cuộn da này là chìa khóa kết nối hắn với nó.
Hắn cẩn thận mở cuộn da. Bên trong là những ký tự cổ xưa, không phải là ngôn ngữ hiện tại mà hắn biết. Tuy nhiên, kỳ lạ thay, khi hắn nhìn vào những ký tự đó, một dòng chảy thông tin lại tự động xuất hiện trong tâm trí hắn, không phải qua việc giải mã, mà như một sự “thấu hiểu” trực tiếp.
Đó là một bản ghi chép về “Thượng Cổ Di Tích”, một nơi được cho là đã chôn vùi dưới lòng đất, cách đây hàng vạn năm. Bản ghi chép nói về một nền văn minh đã biến mất, về những người đã từng “giao cảm với Thiên Đạo”, và về một “Tháp Luân Hồi” đã bị phá hủy. Những từ ngữ này, “Thiên Đạo”, “Luân Hồi”, giống hệt những gì hắn đã mơ thấy.
“Tháp Luân Hồi?” Lạc Trần thì thầm. Bản ghi chép mô tả Tháp Luân Hồi như một cấu trúc khổng lồ, là trung tâm của sự sống và cái chết, nơi linh hồn được dẫn lối qua các kiếp. Nhưng rồi, một sự kiện thảm khốc đã xảy ra, khiến Tháp Luân Hồi sụp đổ, và từ đó, chu kỳ luân hồi trở nên “không hoàn chỉnh”, “hỗn loạn”.
Nội dung bản ghi chép cực kỳ mơ hồ và rời rạc, như thể người viết đã cố tình giấu giếm hoặc bản thân họ cũng không hiểu hết. Nhưng đối với Lạc Trần, nó lại là một mảnh ghép quan trọng. Nó khẳng định rằng những giấc mơ của hắn không phải là ảo ảnh, mà là những tia sáng phản chiếu từ một sự thật cổ xưa.
Hắn tiếp tục lật giở các cuộn da khác. Một cuộn ghi chép về “Kẻ Gác Đền”, những người được cho là đã canh giữ bí mật của Tháp Luân Hồi trước khi nó sụp đổ. Và một cuộn khác, vẽ một bản đồ cũ kỹ, chỉ ra vị trí của “Thượng Cổ Di Tích” – một điểm nằm sâu dưới lòng đất, không quá xa thị trấn Lạc thị.
Trái tim Lạc Trần đập thình thịch. Đây là một cơ duyên, một sự sắp đặt của vận mệnh. “Vô Trần Quyết” đã giúp hắn cảm nhận được sự rung động của di tích, và bản đồ này đã chỉ rõ đường đi. Có lẽ, đây chính là con đường mà Thiên Đạo muốn hắn đi, con đường để hắn tìm hiểu về Luân Hồi, về chính bản thân hắn.
Nhưng hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm. Nếu những ghi chép này là thật, thì Thượng Cổ Di Tích chắc chắn không phải là nơi phàm nhân có thể đặt chân đến. Những kẻ đã từng “giao cảm với Thiên Đạo” chắc chắn không tầm thường. Hơn nữa, việc Tháp Luân Hồi bị phá hủy, chu kỳ luân hồi trở nên “không hoàn chỉnh” – điều này ẩn chứa một âm mưu hoặc một tai họa khôn lường.
“Ta phải đi,” Lạc Trần quyết tâm. Hắn không còn là thiếu niên chỉ biết đến sinh tồn và báo thù. Một khao khát lớn lao hơn đã trỗi dậy trong lòng hắn, khao khát vén màn bí mật của vũ trụ, tìm hiểu về bản chất của sự sống và cái chết, về quy luật tối cao điều khiển vạn vật.
Hắn cẩn thận cuộn lại những bản ghi chép và bản đồ, giấu chúng vào một nơi an toàn. Hắn cần phải chuẩn bị kỹ càng. Mặc dù “Vô Trần Quyết” đã tăng cường cảm nhận và thể chất của hắn, nhưng sức mạnh chiến đấu của hắn vẫn còn yếu. Hắn cần phải rèn luyện thêm, tìm kiếm những cơ hội để nâng cao thực lực trước khi dấn thân vào con đường đầy hiểm nguy này.
Thượng Cổ Di Tích, Tháp Luân Hồi, Thiên Đạo khiếm khuyết – những từ ngữ này như những hạt giống gieo vào tâm trí Lạc Trần, nảy mầm và phát triển thành một ý chí kiên định. Con đường Phàm Trần của hắn đã không còn là một con đường mòn quen thuộc, mà đã mở ra thành một đại lộ rộng lớn, dẫn đến những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ. Hắn biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, bởi vì hắn cảm nhận được, vận mệnh của hắn đã gắn liền với sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi.