Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:58:04 | Lượt xem: 3

Lạc Trần bước ra, ánh nắng chiều tà đổ dài trên sân gạch, hắt lên bóng hình hắn một vẻ kiên định đến lạ. Khác với sự lo âu, thấp thỏm của người hầu, tâm trí hắn giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, phản chiếu rõ nét từng chuyển động dù là nhỏ nhất của thế giới bên ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí mỏng manh trong không khí, và hơn thế nữa, một thứ năng lượng vô hình, như một sợi tơ vĩ đại đang dệt nên vận mệnh của vạn vật, mà hắn gọi là Thiên Đạo.

Trước cổng Lạc gia, một đội hình hùng hậu đã được dàn sẵn. Ba gia tộc lớn của thành Vân Khê – Thẩm gia, Lý gia và Vương gia – đứng chung một chiến tuyến. Các trưởng lão, hộ pháp và những tinh anh trẻ tuổi nhất của họ đều có mặt, tổng cộng gần trăm người, mỗi người đều toát ra khí thế tu luyện không tầm thường. Thẩm Thiên Hùng, gia chủ Thẩm gia, một lão già râu bạc phơ nhưng ánh mắt sắc như dao, đứng ở vị trí trung tâm. Bên cạnh là Lý Nguyên Phong của Lý gia, dáng người cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng, và Vương Lôi của Vương gia, một gã trung niên béo ú nhưng cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt tham lam lộ rõ.

“Lạc Trần, cuối cùng ngươi cũng chịu ra mặt!” Thẩm Thiên Hùng cất tiếng, giọng nói chứa đầy sự coi thường và áp bức. “Ta cứ tưởng Lạc gia các ngươi sẽ co đầu rụt cổ đến bao giờ chứ.”

Lý Nguyên Phong không nói gì, chỉ liếc nhìn Lạc Trần một cách khinh khỉnh, như thể đang nhìn một con kiến không đáng bận tâm. Vương Lôi thì cười khẩy, liếm môi: “Mau giao ra bí bảo của Lạc gia đi. Đừng để chúng ta phải tự tay lấy, đến lúc đó thì không chỉ bí bảo mà cả mạng sống của các ngươi cũng khó giữ.”

Lạc Trần bước thêm vài bước, đứng vững vàng giữa cổng. Hắn không hề tỏ ra sợ hãi trước số lượng áp đảo hay khí thế hung hãn của đối phương. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, như thể đang dò xét điều gì đó sâu xa hơn vẻ bề ngoài. Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong luồng linh khí của Thẩm Thiên Hùng, sự nóng nảy ẩn chứa trong Lý Nguyên Phong, và sự tham lam đang ăn mòn trái tim Vương Lôi. Tất cả, đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn về sự vận hành của Thiên Đạo – những khuyết điểm, những vết nứt mà hắn đã mơ hồ cảm nhận được trong những giấc mơ của mình.

“Bí bảo?” Lạc Trần khẽ nhếch mép, một nụ cười khó hiểu hiện lên trên gương mặt. “Các ngươi nói đến ‘Bí Tàng Thiên Cổ’ của Lạc gia ta sao?”

Ba gia chủ giật mình. Cái tên “Bí Tàng Thiên Cổ” là một truyền thuyết, một bí mật mà Lạc gia luôn giữ kín. Việc Lạc Trần thốt ra nó một cách dễ dàng như vậy khiến họ không khỏi nghi hoặc. Vương Lôi cười gằn: “Ngươi biết thì tốt! Mau giao ra đây. Ngươi cho rằng một thiếu niên như ngươi có thể giữ được báu vật đó ư? Hừ!”

“Bí Tàng Thiên Cổ không phải là thứ các ngươi có thể chạm vào,” Lạc Trần đáp, giọng nói trầm ổn, không hề có chút hoảng loạn. “Nó là di sản của tổ tiên, là bản chất của sự luân hồi, là một phần của Thiên Đạo. Các ngươi chỉ thấy nó là sức mạnh, là bảo vật, nhưng lại không hiểu được ý nghĩa thực sự của nó.”

Thẩm Thiên Hùng nhíu mày. “Ngươi đang nói những lời vô nghĩa gì vậy? Lạc Trần, đừng giả thần giả quỷ! Hôm nay, hoặc ngươi giao bí bảo, hoặc Lạc gia sẽ bị san bằng!” Lão ta vung tay, một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra, ép thẳng về phía Lạc Trần. Đây là cảnh giới Khai Mạch đỉnh phong, chỉ một bước nữa là có thể bước vào Linh Hải cảnh giới, một cường giả thực thụ trong phàm giới.

Lạc Trần không lùi bước. Hắn đứng vững như một ngọn núi, mặc cho áp lực vô hình đè nặng lên người. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy dòng máu trong người mình như sôi lên, một ấn ký cổ xưa trên mu bàn tay trái chợt lóe lên một tia sáng mờ nhạt mà không ai nhận ra. Hắn đã đọc rất nhiều trong thư viện, không chỉ là những kỹ năng tu luyện mà còn là những triết lý cổ xưa về vũ trụ, về các quy luật vận hành của vạn vật. Hắn biết, khí thế của Thẩm Thiên Hùng tuy mạnh nhưng lại thiếu đi sự cân bằng, có một điểm yếu nhỏ ở phía bên phải, nơi linh khí lưu chuyển có phần chậm chạp hơn.

“Thiên Đạo vận hành, vạn vật đều có quy luật,” Lạc Trần khẽ nói, như thể đang độc thoại. “Ngay cả khí thế của ngươi, cũng không thoát khỏi sự chi phối của quy luật.”

Thẩm Thiên Hùng giật mình. Lão ta không hiểu Lạc Trần đang nói gì, nhưng cảm thấy một sự khó chịu không tên. “Láo xược! Lên!”

Ngay lập tức, ba cao thủ Khai Mạch trung kỳ của Thẩm gia xông lên, ba luồng linh khí hùng hậu hóa thành ba mũi tên nhọn, nhắm thẳng vào Lạc Trần. Lạc Trần vẫn đứng yên, nhưng ánh mắt hắn đã thay đổi. Hắn không còn nhìn vào ba kẻ đó như những đối thủ, mà như những “dòng chảy” của linh khí, những “điểm nút” trong mạng lưới vận mệnh.

Hắn khẽ nâng tay, không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Chỉ là một chiêu “Phất Trần”, một động tác quét nhẹ như phủi bụi, nhưng lại ẩn chứa một sự tinh tế đáng kinh ngạc. Ba luồng linh khí đang lao tới, đáng lẽ phải đâm thẳng vào hắn, lại bất ngờ bị một lực lượng vô hình làm chệch hướng, va vào nhau giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ nhỏ và tan biến. Ba cao thủ Thẩm gia bất ngờ, luống cuống lùi lại.

“Cái gì?!” Vương Lôi trố mắt. “Làm sao có thể?”

Lý Nguyên Phong cũng nheo mắt, vẻ khinh thường trên mặt đã bị thay thế bằng sự nghiêm trọng. Hắn nhìn chằm chằm vào Lạc Trần, cố gắng tìm ra bí ẩn trong chiêu thức vừa rồi. Đó không phải là một chiêu pháp mạnh mẽ, mà là một sự “định hướng” lại lực lượng, một sự “mượn lực đánh lực” đến mức hoàn hảo.

Lạc Trần không giải thích. Hắn biết, đây là một phần của những gì hắn đã cảm nhận được từ “Thiên Đạo”. Không phải là sức mạnh tuyệt đối, mà là sự hiểu biết về quy luật, về cách vạn vật vận hành. Hắn đã nhìn thấy những điểm yếu trong dòng chảy linh khí của đối phương, và chỉ cần một tác động nhỏ, hắn có thể thay đổi toàn bộ kết quả.

“Các ngươi vẫn không hiểu,” Lạc Trần nói, giọng vẫn điềm tĩnh. “Sự tranh đoạt này, sự khát khao sức mạnh này, sự mù quáng này… tất cả đều là những vết nứt nhỏ trong bức tranh vĩ đại của Luân Hồi. Các ngươi đang cố gắng bẻ cong quy luật, nhưng quy luật sẽ luôn tìm cách uốn nắn lại.”

Thẩm Thiên Hùng tức giận đến đỏ mặt. “Đừng có ra vẻ thần bí! Ta không tin một thằng nhóc con như ngươi có thể chống lại ba đại gia tộc chúng ta!” Lão ta quyết định tự mình ra tay. Một luồng linh khí màu vàng kim bốc lên quanh thân, hóa thành một đạo chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy thế của Khai Mạch đỉnh phong, đập thẳng xuống Lạc Trần. “Thiên Cương Chưởng!”

Lạc Trần đối mặt với đòn tấn công mạnh nhất từ Thẩm gia chủ. Hắn không hề lùi bước. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sâu thẳm. Trong đầu hắn, Thiên Cương Chưởng của Thẩm Thiên Hùng không còn là một chiêu pháp đơn thuần, mà là một dòng chảy năng lượng, một chuỗi các điểm nút liên kết. Hắn nhìn thấy sự khởi đầu, sự phát triển và sự kết thúc của nó. Hắn nhìn thấy một điểm yếu nhỏ nhất, nơi năng lượng hơi bị phân tán ngay trước khi chạm mục tiêu.

Hắn không né tránh. Hắn khẽ thở ra, hai tay kết ấn một cách đơn giản, một động tác mà người khác nhìn vào sẽ thấy vô cùng bình thường. Nhưng trong khoảnh khắc đó, một luồng linh khí màu xám nhạt, mờ ảo, dường như không thuộc về bất kỳ thuộc tính nào, chợt bùng lên quanh Lạc Trần. Nó không mạnh mẽ, không hùng vĩ, nhưng lại mang một cảm giác cổ xưa và bao la, như chính bản chất của vũ trụ.

“Phản Phác Quy Chân,” Lạc Trần khẽ thì thầm, tên một chiêu thức mà hắn vừa đọc được trong một cuốn sách cổ, nhưng lại cảm nhận được bản chất thật sự của nó thông qua những giác quan mới lạ của mình. Chiêu thức này không phải là tấn công, mà là “trả lại”.

Luồng linh khí màu xám nhạt bao bọc lấy Lạc Trần, và khi Thiên Cương Chưởng khổng lồ ập tới, nó không hề va chạm một cách trực diện. Thay vào đó, luồng khí xám như một tấm gương vô hình, hấp thụ và phản chiếu. Khí thế hùng hậu của Thẩm Thiên Hùng dường như bị “đảo ngược” lại, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự “hiểu biết” về dòng chảy. Thiên Cương Chưởng mất đi uy lực, trở nên hỗn loạn, và cuối cùng, chính nó va vào chính nó, tan rã giữa không trung.

Thẩm Thiên Hùng lảo đảo, sắc mặt trắng bệch. Lão ta cảm thấy một luồng phản chấn mạnh mẽ, như thể chính chiêu thức của mình đã quay lại đánh mình, khiến lão ta phun ra một ngụm máu tươi. Lão ta không thể tin vào mắt mình. Một thiếu niên Khai Mạch sơ kỳ lại có thể đỡ được chiêu Thiên Cương Chưởng của mình một cách nhẹ nhàng như vậy, thậm chí còn khiến mình bị thương.

“Cái gì đây? Hắn ta là yêu quái sao?” Vương Lôi lắp bắp. Lý Nguyên Phong thì nhìn Lạc Trần với ánh mắt đầy cảnh giác và nghi ngờ. Hắn ta cảm nhận được một điều gì đó bất thường từ Lạc Trần, một thứ năng lượng không giống với bất kỳ công pháp nào mà hắn từng biết.

Lạc Trần đứng thẳng, ánh mắt nhìn thẳng vào Thẩm Thiên Hùng, không có chút kiêu ngạo hay đắc thắng. “Thẩm gia chủ, ta đã nói rồi. Các ngươi đang cố gắng bẻ cong quy luật, nhưng quy luật sẽ luôn tìm cách uốn nắn lại. Đây không phải là sự yếu kém của ngươi, mà là sự thiếu hiểu biết về Thiên Đạo.”

Hắn không muốn giết chóc. Hắn chỉ muốn bảo vệ Lạc gia, và quan trọng hơn, hắn muốn hiểu rõ hơn về những gì mình đang cảm nhận. Cuộc chiến này, những mưu đồ này, tất cả đều là những bài học đầu tiên trên con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Thẩm Thiên Hùng vừa ho ra máu vừa run rẩy hỏi. Lão ta cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự từ đáy lòng. Thiếu niên trước mặt không phải là Lạc Trần yếu đuối mà lão ta từng biết. Hắn ta giống như một vực sâu không đáy, ẩn chứa những bí mật kinh hoàng.

“Ta là Lạc Trần,” hắn đáp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Và Lạc gia này, không phải là nơi các ngươi có thể tùy tiện xâm phạm. Nếu các ngươi vẫn cố chấp, thì đừng trách ta không niệm tình.”

Lời nói của Lạc Trần không mang theo sát khí, nhưng lại khiến ba gia chủ cảm thấy lạnh sống lưng. Họ nhận ra, Lạc Trần không chỉ mạnh hơn họ tưởng tượng, mà hắn còn đang đứng trên một tầm cao hơn, nhìn nhận mọi thứ bằng một con mắt hoàn toàn khác. Cuộc chiến giành bí bảo đã biến thành một cuộc đối đầu không tưởng, nơi một thiếu niên dường như đã chạm đến một tầng ý nghĩa sâu xa hơn về sức mạnh và quy luật.

Bên trong Lạc gia, người hầu nhìn cảnh tượng này với đôi mắt ngấn nước. Thiếu chủ của họ, người mà họ từng lo lắng, đã thực sự trưởng thành. Nhưng họ không biết, sự trưởng thành này của Lạc Trần không chỉ là vì Lạc gia, mà còn vì một lời thề sâu thẳm trong tâm hồn hắn: tìm ra sự thật về Thiên Đạo, và sửa chữa những khuyết điểm trong Luân Hồi.

Cuộc đối đầu chưa kết thúc, nhưng cán cân quyền lực đã nghiêng hẳn. Và từ khoảnh khắc này, cái tên Lạc Trần, sẽ không còn là một thiếu niên phàm trần bình thường nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8