Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:57:35 | Lượt xem: 3

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng Lạc Trần, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của thế giới bên ngoài. Không gian trong Lạc gia như một cái kén bao bọc, tĩnh lặng đến lạ thường, nhưng tâm trí hắn lại đang dậy sóng. Quyết tâm đã nảy mầm, bùng cháy như một ngọn lửa cuồng nhiệt trong lồng ngực gầy gò.

Hắn không dừng lại ở đại sảnh, cũng không ghé qua phòng ăn. Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc, Lạc Trần đi thẳng về gian phòng của mình. Mỗi bước chân đều vững vàng hơn, mang theo một sức nặng vô hình của ý chí mới được tôi luyện.

Phòng của Lạc Trần giản dị, chỉ có một chiếc giường gỗ, một bàn học nhỏ và vài giá sách cũ kỹ. Hắn ngồi xuống mép giường, không thắp đèn, để bóng tối bao trùm. Trong bóng đêm, những mảnh ký ức về buổi đối đầu vừa rồi, về sự bất lực, về ánh mắt khinh miệt của những kẻ mạnh hơn, lại hiện rõ mồn một.

“Ta phải mạnh hơn,” hắn thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định. “Mạnh hơn, nhanh hơn, để không ai có thể đe dọa Lạc gia, để không ai có thể quyết định vận mệnh của ta.”

Lạc Trần nhắm mắt, cố gắng tập trung vào cảm giác kỳ lạ trong cơ thể mình. Từ khi còn nhỏ, hắn đã thường xuyên có những giấc mơ kỳ lạ, những hình ảnh chớp nhoáng về các thế giới xa lạ, về những trận chiến vĩ đại, và một cảm giác mơ hồ về một thứ quyền năng to lớn, vượt xa những gì hắn từng biết. Gần đây, những giấc mơ ấy càng lúc càng rõ nét, và đi kèm với chúng là một ấn ký mờ nhạt, tựa như một hoa văn cổ xưa, thỉnh thoảng hiện lên trên lòng bàn tay trái của hắn.

Hắn đưa tay lên, cố gắng cảm nhận ấn ký đó. Dù không nhìn thấy trong bóng tối, nhưng một luồng khí lạnh lẽo, rồi lại ấm áp, bắt đầu lan tỏa từ lòng bàn tay, chạy dọc cánh tay và dần dần thấm vào sâu trong huyết mạch. Đó không phải là linh khí mà các tu sĩ khác hấp thụ, mà là một thứ năng lượng khác, cổ xưa hơn, mang theo mùi vị của thời gian và không gian.

Lạc Trần cố gắng điều khiển luồng năng lượng này. Hắn hít sâu, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác về ấn ký và dòng khí đang lưu chuyển. Một cảm giác quen thuộc ùa về, như thể hắn đã làm điều này hàng ngàn lần trong vô số kiếp sống.

Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu hắn – không phải một giấc mơ, mà là một thị kiến ngắn ngủi, rõ ràng như thật. Hắn thấy mình đang đứng trên một ngọn núi cao chót vót, dưới chân là biển mây cuồn cuộn, và trên đỉnh đầu là một bầu trời đêm đầy sao, nhưng những vì sao ấy lại tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, không ngừng quay tròn. Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang vọng trong tâm trí, không phải bằng ngôn ngữ nào hắn biết, mà là một cảm giác, một ý niệm: “Luân Hồi… Thiên Đạo… khuyết…”

Thị kiến biến mất nhanh như khi nó xuất hiện, để lại trong Lạc Trần một cảm giác choáng váng và bối rối sâu sắc. “Khuyết?” Hắn lẩm bẩm. “Thiên Đạo có khuyết thiếu sao?” Hắn không hiểu. Những khái niệm này quá xa vời so với thế giới phàm trần mà hắn đang sống, nơi mà tu sĩ mạnh nhất cũng chỉ có thể phá núi đoạn sông, chứ chưa bao giờ nghĩ đến những quy luật vận hành của vũ trụ.

Tuy nhiên, sự bối rối không làm nhụt chí hắn. Ngược lại, nó càng thổi bùng lên ngọn lửa tò mò và khát khao tìm hiểu. Ấn ký trong lòng bàn tay dường như đã thức tỉnh một phần nào đó trong hắn, một phần đã bị phong ấn từ lâu.

Sáng hôm sau, Lạc Trần thức dậy với một tinh thần sảng khoái đến lạ. Dù không ngủ, nhưng hắn cảm thấy năng lượng dồi dào hơn bao giờ hết. Hắn quyết định không thể chờ đợi nữa. Lạc gia có một thư viện nhỏ, nơi lưu giữ những điển tịch cổ xưa, không phải là những bí kíp tu luyện cao siêu, mà là những ghi chép về lịch sử, địa lý và cả những truyền thuyết dân gian.

Hắn bước vào thư viện, nơi vốn dĩ ít người lui tới. Mùi giấy cũ và bụi thời gian tràn ngập không khí. Lạc Trần bắt đầu tìm kiếm, lướt qua từng trang sách cũ nát, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào liên quan đến những gì hắn đã cảm nhận. Hắn không biết mình đang tìm gì, nhưng một trực giác mách bảo hắn rằng câu trả lời nằm đâu đó trong những dòng chữ đã úa màu.

Mấy giờ trôi qua, Lạc Trần gần như đã đọc hết những cuốn sách có vẻ cổ nhất. Hắn tìm thấy những câu chuyện về các vị thần sáng tạo thế giới, về những trận đại chiến giữa người và ma, về những anh hùng vĩ đại có thể xoay chuyển trời đất. Nhưng không có gì nhắc đến “Thiên Đạo” hay “Luân Hồi” một cách trực tiếp, chỉ có những lời lẽ mơ hồ về “quy luật trời đất,” “số mệnh đã định,” hay “vòng sinh tử bất tận.”

Cho đến khi hắn tìm thấy một cuốn trục da dê đã mục nát, nằm khuất trong một góc tối. Cuốn trục không có tên, nhưng khi Lạc Trần mở ra, những ký tự cổ xưa, khác biệt hoàn toàn với ngôn ngữ hiện tại, đập vào mắt hắn. Hắn không hiểu nghĩa, nhưng ấn ký trên lòng bàn tay hắn lại bắt đầu phát sáng mờ nhạt, và một cảm giác ấm áp lan tỏa, như thể cuốn trục đang giao tiếp với hắn.

Hắn đặt lòng bàn tay lên cuốn trục. Ngay lập tức, những ký tự cổ xưa như sống dậy, nhảy múa trên bề mặt da dê. Một dòng thông tin ồ ạt tràn vào tâm trí Lạc Trần, không phải là ngôn ngữ, mà là hình ảnh và ý niệm.

Hắn thấy một thế giới rộng lớn hơn vô vàn so với những gì hắn từng tưởng tượng, nơi linh hồn luân chuyển qua vô số kiếp, nơi sinh tử là một vòng tròn không ngừng. Hắn thấy một vòng tròn khổng lồ, được gọi là “Luân Hồi Bàn,” điều khiển mọi sự sống và cái chết. Và bên trên vòng tròn đó, là một ý chí vô hình, một “Thiên Đạo” giám sát tất cả.

Nhưng rồi, hình ảnh thay đổi. Vòng tròn Luân Hồi Bàn xuất hiện những vết nứt, những vết rạn nứt lan rộng như mạng nhện. Ý chí Thiên Đạo dường như suy yếu, hoặc bị che mờ. Những linh hồn lang thang, không thể tìm thấy con đường tái sinh. Những kiếp trước bị lãng quên, những ký ức bị xóa bỏ. Và một cảm giác “thiếu sót,” một “khiếm khuyết” trầm trọng bao trùm tất cả.

Lạc Trần lùi lại, thở dốc. Cuốn trục da dê trở lại trạng thái bình thường, những ký tự lại trở nên vô nghĩa. Hắn không hiểu hết mọi thứ, nhưng hắn đã có một cái nhìn thoáng qua về một sự thật kinh hoàng: Luân Hồi không phải là một quy luật hoàn hảo, và Thiên Đạo có thể không phải là một ý chí tối cao bất biến.

“Có khiếm khuyết,” hắn thì thầm, lặp lại từ ngữ mà hắn đã cảm nhận trong thị kiến. Điều này giải thích những giấc mơ của hắn, sự tồn tại của ấn ký, và cả cảm giác rằng hắn không thuộc về nơi này một cách hoàn toàn.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên bên ngoài thư viện. Một người hầu trẻ tuổi của Lạc gia hớt hải chạy vào, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.

“Thiếu gia! Không hay rồi!” người hầu thở hổn hển. “Người của Triệu gia… họ lại đến! Lần này còn có cả Liễu gia và Vương gia nữa! Họ nói… nói rằng chúng ta đã vi phạm quy tắc của thành, cần phải giao nộp tài sản và rời đi ngay lập tức!”

Lạc Trần cau mày. Hắn biết đây chỉ là cái cớ. Các gia tộc lớn đang muốn nuốt chửng Lạc gia, lợi dụng sự kiện hôm qua để gây áp lực. Sự thật về Thiên Đạo và Luân Hồi có thể còn xa vời, nhưng mối đe dọa trước mắt thì hiển hiện.

Hắn đứng dậy, đôi mắt không còn sự mơ hồ của kẻ đang tìm kiếm tri thức. Thay vào đó, là ánh sáng sắc bén của một chiến binh vừa tìm thấy mục tiêu. Ấn ký trên lòng bàn tay hắn lại lóe lên một cái thật nhanh, như một lời nhắc nhở.

“Để ta ra ngoài,” Lạc Trần nói, giọng nói trầm ổn và đầy tự tin, khiến người hầu bất ngờ. “Ta sẽ xem, họ muốn làm gì.”

Hắn bước ra khỏi thư viện, bỏ lại phía sau những cuốn sách cũ kỹ và những bí mật cổ xưa. Con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi có thể dài vô tận, nhưng ngay lúc này, hắn phải bảo vệ những gì mình trân quý nhất. Và từ trong sâu thẳm, hắn cảm nhận được, những gì hắn đang tìm kiếm, không hề tách rời khỏi những cuộc chiến tranh giành nhỏ bé ở thế giới phàm trần này. Tất cả, đều là một phần của một bức tranh lớn hơn.

Bên ngoài Lạc gia, bầu không khí đã trở nên căng thẳng. Ba gia tộc lớn đã tập hợp một đội ngũ đông đảo, đứng dàn hàng ngang trước cổng. Nhưng Lạc Trần không còn là thiếu niên yếu đuối của ngày hôm qua. Hắn đã nhìn thấy một phần của chân tướng, và ngọn lửa trong lòng hắn đã được tôi luyện.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8