Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 7
Dòng suối bạc vẫn rì rào chảy, nhưng trong mắt Lạc Trần, nó không còn là một dòng nước đơn thuần. Đó là một mạch nguồn của sinh mệnh, một tấm gương phản chiếu những bí ẩn của vũ trụ, nơi hắn vừa chạm đến một phần chân tướng. Ấn ký sen bạc trên mu bàn tay trái hắn rực rỡ hơn bao giờ hết, tỏa ra một luồng khí ấm áp, xuyên thấu vào cốt tủy, gột rửa mọi tạp chất và mệt mỏi. Không chỉ là một dấu ấn, nó còn là một cầu nối, một chìa khóa mở ra cánh cửa tri thức mà trước đây hắn chỉ có thể mơ hồ chạm tới.
Lạc Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể lưu chuyển mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Khả năng cảm nhận Thiên Địa linh khí của hắn đã tăng lên gấp bội, như thể một lớp màn mỏng vừa được vén lên, cho phép hắn nhìn thấy những dòng chảy năng lượng vô hình, nghe thấy tiếng thì thầm của vạn vật. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái đất dưới chân, tiếng gió lướt qua kẽ đá, sự sống đang sinh sôi nảy nở trong hang động. Tất cả đều là một phần của chu kỳ, của Luân Hồi.
“Thiên Đạo Luân Hồi… ta sẽ tìm ra chân tướng của ngươi.” Lời thề vang vọng trong tâm trí, không phải là một lời nói suông mà là một lời hứa được khắc sâu vào linh hồn. Hắn biết, con đường này sẽ không dễ dàng. Những gì hắn vừa khám phá chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm khổng lồ, và những “khiếm khuyết” mà hắn cảm nhận được chắc chắn sẽ ẩn chứa những nguy hiểm chết người.
Dòng suối bạc bỗng chốc trở nên mờ ảo, như muốn ẩn mình vào hư vô. Lạc Trần hiểu rằng đây là lúc hắn phải rời đi. Nơi này đã ban cho hắn cơ duyên, nhưng cũng không thể níu giữ hắn mãi mãi. Bước ra khỏi hang động sâu thẳm, ánh sáng mặt trời chói chang ập vào mắt, khiến hắn phải nheo lại. Thế giới bên ngoài vẫn vậy, vẫn là những cánh rừng già rậm rạp, những ngọn núi hùng vĩ và bầu trời xanh ngắt. Nhưng đối với Lạc Trần, mọi thứ đã thay đổi. Hắn nhìn vạn vật với một cái nhìn khác, sâu sắc hơn, thấu triệt hơn.
Trên đường trở về Lạc gia, Lạc Trần không còn vội vã như trước. Hắn thong thả bước đi, cảm nhận từng ngọn cỏ lay động, từng làn gió mơn man. Ấn ký sen bạc trên tay hắn thỉnh thoảng lại nhấp nháy, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh mới. Hắn thử vận dụng linh khí, cảm thấy nó thuận lợi hơn rất nhiều. Một luồng linh lực tinh thuần trào dâng, giúp hắn điều khiển chiêu thức một cách mượt mà và mạnh mẽ hơn. Vết thương cũ trên người hắn, mặc dù đã lành, nhưng nay dường như cũng được chữa lành triệt để, không còn để lại chút tàn dư nào.
Đột nhiên, một tiếng gầm rống xé toạc sự tĩnh lặng của khu rừng. Một con Hổ Yêu cấp thấp, với bộ lông vằn vện và đôi mắt đỏ ngầu, lao ra từ bụi rậm. Nó đã ngửi thấy mùi linh khí nồng đậm từ Lạc Trần, coi hắn như một miếng mồi ngon. Con Hổ Yêu này vốn là một mối họa cho những người qua lại khu rừng gần Lạc gia, và trước đây, Lạc Trần sẽ phải chật vật lắm mới có thể đối phó.
Nhưng giờ đây thì khác. Lạc Trần bình tĩnh đứng yên, nhìn con Hổ Yêu đang lao tới. Hắn không còn cảm thấy sợ hãi, thay vào đó là một sự thấu hiểu kỳ lạ. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, nỗi đói khát và bản năng sinh tồn mãnh liệt của nó. Hắn cũng cảm nhận được vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết đang vận hành ngay trước mắt.
Khi con Hổ Yêu nhảy vồ tới, Lạc Trần chỉ khẽ nghiêng người. Hắn không né tránh hoàn toàn, mà dùng một chiêu thức đơn giản nhưng đầy uy lực. Linh khí hội tụ vào lòng bàn tay, hóa thành một chưởng ấn bạc mờ ảo, nhẹ nhàng đẩy vào sườn con thú. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự tàn phá khủng khiếp. Con Hổ Yêu chỉ khẽ rên một tiếng, thân hình to lớn loạng choạng, rồi đổ gục xuống, hơi thở yếu dần rồi tắt hẳn. Không một vết thương bên ngoài, nhưng linh hồn và sinh lực của nó đã bị một lực lượng vô hình tước đoạt.
Lạc Trần nhìn xác con Hổ Yêu, khẽ thở dài. Hắn không cảm thấy vui mừng vì chiến thắng, mà là một sự tiếc nuối khó tả. Hắn hiểu rằng sinh linh này cũng là một phần của chu kỳ, và cái chết của nó không phải là kết thúc, mà là một sự tái sinh khác. Ấn ký sen bạc trên tay hắn khẽ rung động, như đang hấp thụ một phần sinh mệnh lực từ con Hổ Yêu, rồi trả lại cho đất trời.
Tiếp tục hành trình, Lạc Trần đã đi được nửa ngày thì cuối cùng cũng nhìn thấy cổng Lạc gia. Tuy chỉ là một gia tộc nhỏ bé ở vùng biên viễn, nhưng Lạc gia vẫn có một bức tường thành kiên cố và cổng chào được chạm khắc tinh xảo. Vừa bước chân vào, hắn đã cảm nhận được một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Những người trông coi cổng thành nhìn hắn với ánh mắt dò xét, rồi vội vàng cúi chào khi nhận ra hắn.
“Thiếu chủ Lạc Trần! Ngài đã trở về!” Một tên lính canh vội vã chạy tới, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Mấy ngày nay không thấy ngài, chúng tôi cứ tưởng ngài… ngài gặp chuyện không may!”
Lạc Trần khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua khuôn viên gia tộc. Hắn nhận ra có nhiều gương mặt lạ, những kẻ ăn mặc như lính đánh thuê, đang tuần tra khắp nơi. Một linh cảm chẳng lành dấy lên trong lòng hắn.
“Gia tộc có chuyện gì sao?” Lạc Trần hỏi, giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén mà trước đây hắn chưa từng có.
Tên lính canh cúi đầu, vẻ mặt tái mét. “Thiếu chủ, ngài mau đi gặp Gia chủ đi. Trần gia… Trần gia lại tới gây sự rồi!”
Trần gia. Cái tên này gợi lên một sự khó chịu sâu sắc trong lòng Lạc Trần. Trần gia là một gia tộc lớn mạnh hơn Lạc gia ở thành trấn lân cận, đã nhiều lần tìm cách chèn ép, thôn tính Lạc gia để giành lấy quyền kiểm soát một mỏ khoáng quý hiếm trong khu vực. Cha mẹ Lạc Trần, theo như hắn biết, đã mất tích trong một chuyến đi thăm dò mỏ khoáng đó nhiều năm về trước, và hắn luôn nghi ngờ có bàn tay của Trần gia trong chuyện này.
Lạc Trần không nói thêm lời nào, nhanh chóng tiến vào bên trong. Hắn đi thẳng đến đại sảnh, nơi thường diễn ra các cuộc họp quan trọng của gia tộc. Vừa đến gần, hắn đã nghe thấy tiếng tranh cãi ồn ào. Đó là giọng của thúc phụ hắn, Lạc Thiên, Gia chủ hiện tại của Lạc gia, và một giọng nói the thé đầy ngạo mạn mà hắn nhận ra là của Trần Vũ, thiếu chủ Trần gia.
Bước vào đại sảnh, Lạc Trần nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc: Lạc Thiên đứng giữa sảnh, vẻ mặt đầy phẫn nộ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, đối mặt với Trần Vũ và mấy tên tùy tùng đang cười cợt chế nhạo. Sau lưng Lạc Thiên là các trưởng lão của Lạc gia, ai nấy đều cau mày, nhưng không dám lên tiếng.
“Ha ha ha! Lạc Thiên, ngươi còn không chịu giao ra bản đồ mỏ khoáng à? Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn Lạc gia các ngươi bị hủy diệt sao?” Trần Vũ cười khẩy, ánh mắt tham lam quét qua các trưởng lão Lạc gia.
“Trần Vũ! Ngươi đừng có quá đáng! Bản đồ đó là tài sản của Lạc gia ta, và mỏ khoáng đó cũng thuộc về Lạc gia!” Lạc Thiên gằn giọng, bàn tay nắm chặt.
“Thuộc về Lạc gia? Vậy thì sao? Kẻ mạnh mới có quyền sở hữu! Ngươi nghĩ Lạc gia nhỏ bé của các ngươi có thể giữ được nó sao?” Trần Vũ nhếch mép. “Ta cho ngươi ba ngày. Nếu không giao ra bản đồ, ta sẽ đích thân dẫn quân đến, san bằng Lạc gia các ngươi!”
Đúng lúc đó, Lạc Trần bước vào. Sự xuất hiện của hắn khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn. Trần Vũ và tùy tùng của hắn khựng lại, có chút ngạc nhiên khi thấy một thiếu niên gầy gò, bụi bặm nhưng ánh mắt lại sắc bén lạ thường. Lạc Thiên quay lại, thấy Lạc Trần, ánh mắt ông lộ ra vẻ mừng rỡ xen lẫn lo lắng.
“Tiểu Trần! Con đã về rồi!” Lạc Thiên vội bước tới, vỗ vai Lạc Trần. “Con không sao là tốt rồi!”
Trần Vũ hừ lạnh. “Ồ, đây chẳng phải là cái tên phế vật Lạc Trần sao? Nghe nói ngươi đã tu luyện hơn mười năm mà vẫn chỉ ở Luyện Khí tầng thứ ba? Đúng là hổ phụ sinh khuyển tử!”
Lạc Trần không để ý đến lời lẽ sỉ nhục của Trần Vũ. Ánh mắt hắn chỉ lướt qua tên thiếu chủ Trần gia, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của thúc phụ mình. Hắn cảm nhận được sự bất lực, sự tuyệt vọng đang bao trùm Lạc gia. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình, một sức mạnh đủ để thay đổi vận mệnh.
Ấn ký sen bạc trên tay hắn bỗng nhiên nóng lên, như một lời nhắc nhở. Những gì hắn vừa trải qua không chỉ là cơ duyên cá nhân, mà còn là một phần của chuỗi sự kiện lớn hơn. Trần gia, mỏ khoáng, sự mất tích của cha mẹ, tất cả có lẽ đều không phải là ngẫu nhiên.
“Thúc phụ, Trần gia muốn bản đồ mỏ khoáng sao?” Lạc Trần cất tiếng, giọng nói trầm ổn, khiến Lạc Thiên và ngay cả Trần Vũ cũng phải ngạc nhiên.
“Đúng vậy. Chúng muốn chiếm đoạt mọi thứ của chúng ta.” Lạc Thiên thở dài.
Lạc Trần quay sang Trần Vũ, ánh mắt sâu thẳm. “Bản đồ đó là vật tổ tiên để lại. Mỏ khoáng đó là nơi cha mẹ ta mất tích. Trần gia các ngươi, có lẽ cũng nên giải thích rõ ràng về chuyện đó.”
Trần Vũ sững sờ trong giây lát, rồi phá ra cười lớn. “Ha ha ha! Ngươi là ai mà dám hỏi chuyện đó? Một tên phế vật Luyện Khí tầng ba mà cũng dám nói năng ngông cuồng trước mặt ta sao? Thúc phụ ngươi còn không dám!”
Lạc Trần không đáp lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước về phía trước một bước. Một luồng linh khí vô hình lan tỏa, không quá mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một áp lực kỳ lạ, khiến Trần Vũ và những tên tùy tùng của hắn bỗng chốc cảm thấy ngột ngạt, như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
Lạc Trần không còn là Lạc Trần yếu đuối của ngày xưa. Hắn đã thấy được một góc của Thiên Đạo, đã chạm vào Luân Hồi. Những tranh đấu phàm trần này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là khởi đầu cho con đường vĩ đại của hắn. Hắn sẽ không trốn tránh, cũng không cam chịu. Hắn sẽ đối mặt, và hắn sẽ thay đổi.
“Trần Vũ,” Lạc Trần nói, ánh mắt kiên định, “ngươi nói Lạc gia không có quyền. Vậy thì để ta xem, rốt cuộc là ai không có quyền.”
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lạc Trần, như thể một cánh cửa mới vừa mở ra, và hắn đã sẵn sàng bước vào.