Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 6
Cái bóng khổng lồ từ từ trồi lên, từng thớ thịt uốn éo như những rễ cây già cỗi, phủ đầy rong rêu đen sẫm. Đôi mắt đỏ rực không phải là đôi mắt của một sinh vật sống, mà là hai hố sâu chứa đầy oán hận và điên cuồng, tựa như hai ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy trong màn đêm. Hơi thở của nó nặng nề, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy và tử khí, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, khó thở.
Lạc Trần cảm thấy toàn thân cứng đờ, một luồng hàn khí thấu xương dâng lên từ tận đáy lòng. Đây không phải là một con quái vật bình thường. Áp lực mà nó tỏa ra vượt xa mọi cường giả hắn từng đối mặt trong thế giới phàm trần này. Hắn không thể xác định được cấp độ của nó, chỉ biết rằng nó là hiện thân của một sức mạnh cổ xưa, bị vặn vẹo và tha hóa. Ấn ký sen bạc trên mu bàn tay trái của hắn nóng rực, những đường vân mảnh mai như sống động, phát ra ánh sáng bạc yếu ớt, chống lại luồng tử khí đang xâm thực.
“Ngươi… là ai?” Lạc Trần cố gắng trấn định, ép buộc bản thân lùi lại vài bước, nhưng ánh mắt không rời khỏi quái vật. Hắn cảm thấy một sự liên kết mơ hồ giữa nó và dòng suối bạc, một sự mâu thuẫn kỳ lạ giữa sự tinh khiết của dòng nước và sự u ám của sinh vật này.
Quái vật không trả lời. Nó chỉ phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục hơn, rung chuyển cả mặt hồ và những tảng đá xung quanh. Từ cái bóng đen kịt của nó, hàng trăm xúc tu tua tủa như những con rắn khổng lồ vươn ra, đập mạnh xuống mặt nước, tạo nên những cột sóng bạc bắn tung tóe. Mỗi xúc tu đều có những gai nhọn sắc bén, lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường.
“Không thể trốn thoát!” Lạc Trần thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được vòng xoáy nước hồ đang mở rộng, dường như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Hắn siết chặt nắm đấm, huyết mạch trong cơ thể râm ran. Từ khi hắn có ấn ký sen bạc, hắn đã gặp không ít kỳ ngộ, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với một sinh vật mang theo luồng khí tức cổ xưa và mục nát đến vậy.
Không chần chừ, Lạc Trần vận khởi công pháp. Linh lực trong đan điền bùng nổ, một vầng sáng xanh nhạt bao quanh cơ thể hắn. Hắn tung ra một quyền. “Phá Sơn Quyền!”
Một luồng kình phong mạnh mẽ, mang theo sức mạnh đủ để xé nát tảng đá, lao thẳng vào giữa ngực của quái vật. Nhưng khi quyền kình chạm vào, nó chỉ như một làn gió nhẹ. Lớp da sần sùi của quái vật không hề suy suyển, thậm chí không để lại một vết xước. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ khinh miệt, như thể cú đánh của Lạc Trần chỉ là một trò đùa trẻ con.
Một xúc tu khổng lồ vút tới, nhanh như chớp, mang theo sức gió rít gào. Lạc Trần phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh thoát trong gang tấc. Xúc tu sượt qua vai hắn, đập mạnh vào vách đá phía sau, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất. Bụi đá bay tung tóe, vách đá nứt toác một khe sâu hoắm.
“Sức mạnh kinh khủng!” Lạc Trần kinh hãi. Hắn biết mình không thể đánh trực diện với nó. Hắn cần tìm ra điểm yếu, hoặc một cách khác để đối phó.
Ấn ký sen bạc trên tay hắn càng sáng hơn, không còn là ánh bạc yếu ớt mà là một vầng hào quang chói lọi, tựa như một đóa sen đang nở rộ trong đêm tối. Từ ấn ký, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cánh tay, rồi truyền vào tâm trí hắn, mang theo những hình ảnh chớp nhoáng, mơ hồ.
Hắn thấy những linh hồn vô số đang trôi dạt trong một dòng sông tối tăm, chúng gào thét, chúng than khóc, chúng bị mắc kẹt. Hắn thấy một vòng tròn khổng lồ, tan vỡ, những mảnh vỡ bay tán loạn trong hư không. Và rồi, hắn thấy hình ảnh của con quái vật này, không phải với đôi mắt đỏ rực oán hận, mà với một đôi mắt trong veo, chứa đựng sự cổ kính và trí tuệ, đang canh giữ một thứ gì đó vô cùng quan trọng.
“Nó không phải là một con quái vật từ đầu!” Lạc Trần thốt lên. “Nó là một thủ hộ giả, bị tha hóa!”
Giây phút hắn nhận ra điều đó, quái vật dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong suy nghĩ của hắn. Nó ngừng tấn công, đôi mắt đỏ rực dao động dữ dội, như thể có một cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra bên trong. Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ sâu trong cổ họng nó, không còn là tiếng gầm gừ tàn bạo, mà là tiếng kêu của một sinh linh đang chịu đựng thống khổ.
Lạc Trần nắm bắt cơ hội. Hắn đưa tay trái lên, nơi ấn ký sen bạc đang tỏa sáng rực rỡ nhất. “Ngươi đã từng là người bảo vệ, phải không? Ngươi đã bị sức mạnh nào đó tha hóa, bị giam cầm trong sự oán hận này!”
Ấn ký sen bạc như cảm nhận được ý chí của Lạc Trần, nó phát ra một luồng năng lượng thuần khiết, màu bạc, bao trùm lấy con quái vật. Khi luồng năng lượng này chạm vào cơ thể đen kịt của quái vật, nó bắt đầu bốc khói, không phải là khói của sự hủy diệt, mà là khói của sự giải thoát.
Quái vật gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm vang vọng giữa trời đêm, chất chứa sự giằng xé và đau khổ tột cùng. Đôi mắt đỏ rực của nó từ từ mờ đi, thay vào đó là một ánh nhìn trống rỗng, nhưng không còn sự tàn bạo. Các xúc tu của nó rũ xuống, cơ thể khổng lồ dần dần chìm trở lại vào lòng hồ, tan rã thành vô số hạt ánh sáng đen và bạc, hòa vào dòng suối.
Quang cảnh trở lại yên bình. Vòng xoáy trên mặt hồ dần biến mất, nước hồ trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh trăng. Lạc Trần đứng đó, thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn đã không chiến đấu bằng sức mạnh bạo lực, mà bằng sự thấu hiểu và năng lượng thuần khiết từ ấn ký sen bạc.
Khi con quái vật hoàn toàn biến mất, dòng suối bạc bắt đầu phản ứng. Ánh sáng bạc từ dòng suối trở nên mạnh mẽ hơn, như hàng ngàn vì sao nhỏ đang nhảy múa trên mặt nước. Nước suối từ từ bốc hơi, không phải theo cách thông thường, mà là thăng hoa thành những tinh thể ánh sáng lấp lánh, bay lên không trung rồi tụ lại thành một vầng sáng hình cầu, lơ lửng ngay trước mặt Lạc Trần.
Trong vầng sáng đó, Lạc Trần thấy rõ hơn những hình ảnh lúc nãy. Lần này, chúng không còn mơ hồ mà rõ ràng đến kinh ngạc. Hắn thấy một thế giới rộng lớn với vô số sinh linh, thấy sự sinh ra và chết đi, thấy dòng chảy của thời gian và không gian. Hắn thấy một vòng tròn vĩ đại, luân chuyển không ngừng, nơi linh hồn được tái sinh, nơi vận mệnh được định đoạt.
Nhưng rồi, hắn thấy những vết nứt xuất hiện trên vòng tròn đó. Những vết nứt nhỏ bé ban đầu, rồi lớn dần, khiến cho nhiều linh hồn không thể đi qua, bị mắc kẹt, bị lạc lối, hoặc bị biến chất thành những thực thể đầy oán hận, giống như con quái vật vừa rồi. Hắn thấy những bàn tay vô hình, khổng lồ, đang cố gắng vá víu những vết nứt, nhưng đồng thời cũng đang bóp méo dòng chảy tự nhiên, thao túng sự tái sinh.
Đây là “Luân Hồi”! Đây là “Thiên Đạo”! Nhưng nó không hoàn hảo. Nó bị tổn thương, bị thao túng, bị lũng đoạn. Những lời đồn đại, những truyền thuyết dân gian mà hắn từng nghe về sự tái sinh và những lời nguyền luân hồi, tất cả đều có nguồn gốc từ những vết nứt này.
Vầng sáng hình cầu từ từ thu hẹp, rồi hóa thành một giọt sương bạc tinh khiết, lơ lửng trước ấn ký sen bạc của Lạc Trần. Giọt sương đó không ngừng dao động, như có một sự sống riêng, rồi từ từ chui vào ấn ký trên tay hắn.
Một luồng năng lượng khổng lồ tràn vào cơ thể Lạc Trần, không phải là linh lực đơn thuần, mà là một loại năng lượng kỳ lạ, mang theo sự cổ xưa và sâu thẳm, giống như dòng chảy của thời gian. Hắn cảm thấy tâm hồn mình được rửa sạch, những suy nghĩ trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự liên kết với vạn vật, với từng hạt bụi, từng dòng nước, từng chiếc lá.
Và rồi, một mảnh ký ức vụn vỡ chợt lóe lên trong đầu hắn, nhanh đến mức hắn không kịp nắm bắt, chỉ kịp cảm nhận một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể hắn đã từng đứng ở nơi đây, đã từng chứng kiến những điều này, không phải một lần, mà là vô số lần trong những kiếp sống xa xôi.
“Ta… đã từng là ai?”
Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Lạc Trần, nhưng không có lời đáp. Giọt sương bạc đã tan biến hoàn toàn vào ấn ký sen bạc, khiến nó trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, như một cánh cửa vừa được mở ra.
Lạc Trần nhìn xuống lòng hồ, nơi con quái vật đã chìm xuống. Nơi đó, một đóa sen bạc nhỏ bé, tinh khiết, đang từ từ nở rộ trên mặt nước, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, xua tan mọi tử khí còn sót lại. Đó là một bông sen Luân Hồi, biểu tượng của sự tái sinh và thuần khiết, mọc lên từ nơi oán hận và tha hóa.
Hắn đã tìm thấy suối bạc. Hắn đã đối mặt với thử thách sinh tử. Và hắn đã nhận được những manh mối đầu tiên về bản chất của Thiên Đạo và Luân Hồi. Chúng không phải là những quy luật hoàn hảo, mà là một hệ thống rộng lớn, phức tạp, đang bị tổn thương và cần được sửa chữa.
Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn. Nhưng giờ đây, Lạc Trần không còn mơ hồ nữa. Hắn biết mình không chỉ đơn thuần là một thiếu niên tu luyện, mà là một phần của một câu chuyện vĩ đại hơn, một người được chọn để khám phá chân lý, để đối mặt với những khiếm khuyết của Thiên Đạo và giải phóng chu kỳ Luân Hồi khỏi xiềng xích thao túng. Với ấn ký sen bạc rực rỡ trên tay, hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời.
“Thiên Đạo Luân Hồi… ta sẽ tìm ra chân tướng của ngươi.”