Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:55:45 | Lượt xem: 4

Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, vẽ lên nền đất những mảng sáng tối đan xen. Lạc Trần không quay đầu lại. Ngôi miếu cổ, với những bức tường rêu phong và hương trầm thoang thoảng, giờ đây chỉ còn là một dấu mốc trên con đường vạn dặm. Hắn bước đi, mỗi bước chân đều vững chãi, mang theo sự kiên định của một người đã tìm thấy mục đích.

Mạc Nguyệt Sơn sừng sững ở phía chân trời, một khối đen thẫm ẩn hiện trong làn sương sớm. Dòng suối bạc mà hắn cảm nhận được, chắc chắn không phải là một dòng nước thông thường. Đó là một lời gọi, một lời hứa hẹn về những bí mật mà hắn cần phải khai phá. Con đường đến đó, tuy xa xôi và hiểm trở, lại là con đường duy nhất để giải đáp những nghi vấn đang cuộn trào trong tâm trí hắn.

Phàm trần này, vốn dĩ đã không bình yên. Ngay cả khi rời khỏi vùng núi hoang vu, bước chân Lạc Trần cũng không tránh khỏi những ánh mắt dò xét. Hắn biết, ấn ký sen bạc trên tay hắn, dù được che giấu kỹ lưỡng bằng một loại bí thuật cổ xưa, vẫn luôn tiềm ẩn nguy cơ bị phát hiện. Đó không chỉ là một dấu hiệu, mà là một chiếc chìa khóa, một mục tiêu cho những kẻ khao khát quyền lực hoặc những bí mật bị lãng quên.

Vài ngày sau, Lạc Trần đã vượt qua một khu rừng rậm rạp, tiến vào vùng đồng bằng rộng lớn hơn, nơi có những làng mạc thưa thớt và những con đường mòn do người đi lại. Hắn di chuyển cẩn trọng, tránh xa những con đường chính để hạn chế rắc rối. Tuy nhiên, rắc rối vẫn tìm đến hắn.

Một buổi chiều tà, khi hắn đang nghỉ chân bên một gốc cây cổ thụ, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng cười hô hố vang lên từ phía xa. Một nhóm khoảng mười tên cướp đường, quần áo xốc xếch, mang theo đao kiếm sáng loáng, xuất hiện. Chúng là những tên côn đồ chuyên hoành hành ở vùng biên giới, nổi tiếng tàn bạo.

“Này tiểu tử! Nhìn ngươi có vẻ sạch sẽ, chắc hẳn có chút của cải! Giao hết ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!” Tên cầm đầu, một gã đàn ông râu quai nón, mắt hổ lồi, quát lớn, ánh mắt tham lam quét qua Lạc Trần.

Lạc Trần đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Những tên cướp cười phá lên. Chúng đã quen với cảnh nạn nhân sợ hãi van xin. Sự bình tĩnh của Lạc Trần khiến chúng cảm thấy bị coi thường.

“Thằng nhãi ranh! Dám khinh thường lão tử sao?!” Tên cầm đầu nổi giận, vung đao xông lên trước, khí thế hung hãn. Những tên khác cũng la ó xông theo, kiếm quang lóe lên.

Trong chớp mắt, Lạc Trần động. Hắn không sử dụng kiếm, mà chỉ vận dụng Khinh Thân Quyết đã tu luyện bấy lâu. Thân pháp của hắn linh hoạt như gió, tránh né lưỡi đao sắc bén của tên cướp một cách dễ dàng. Một cước đá ngang đầy dứt khoát, trúng vào bụng tên cầm đầu. Gã ta kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình văng ra xa, đập mạnh vào gốc cây.

Bất ngờ trước sức mạnh của Lạc Trần, những tên cướp còn lại chùn bước. Lạc Trần không cho chúng cơ hội phản ứng. Hắn lao vào giữa vòng vây, song chưởng như gió táp mưa sa, mỗi chiêu đều nhằm vào những yếu điểm của đối thủ. Những tiếng la hét, kêu gào vang lên. Trong vòng chưa đầy một nén hương, mười tên cướp đã nằm la liệt trên đất, kẻ ngất đi, kẻ rên rỉ ôm bụng, không còn chút khí thế nào.

Lạc Trần phủi tay, ánh mắt vẫn lạnh lùng. Hắn không giết người, nhưng cũng không nương tay. Trong thế giới phàm trần này, sự yếu đuối đồng nghĩa với cái chết. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để sinh tồn mà còn để đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.

Hắn tiếp tục cuộc hành trình, càng gần Mạc Nguyệt Sơn, không khí càng trở nên khác lạ. Khí tức linh khí trong không trung dần trở nên nồng đậm hơn, không phải là thứ linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng có vẻ cổ xưa, mang theo một chút nặng nề, u uất. Ấn ký sen bạc trên mu bàn tay trái của hắn, dù bị che giấu, cũng bắt đầu âm ỉ phát ra một luồng nhiệt nhẹ, như đang cộng hưởng với thứ gì đó.

Một buổi tối, Lạc Trần tìm được một hang động nhỏ để nghỉ ngơi. Khi hắn ngồi xuống khoanh chân tu luyện, cố gắng điều hòa linh khí trong cơ thể, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Hắn nghe thấy những tiếng thì thầm. Ban đầu, chúng rất nhỏ, như tiếng gió thoảng qua kẽ đá. Nhưng dần dần, chúng trở nên rõ ràng hơn, không phải bằng tai, mà bằng tâm thức.

“…Không cam lòng…”

“…Bị giam cầm…”

“…Tái sinh… không thể…”

Những âm thanh đó đầy đau đớn, tuyệt vọng, như hàng vạn linh hồn đang cố gắng thoát ra khỏi một xiềng xích vô hình. Lạc Trần mở mắt. Hắn nhìn quanh hang động trống rỗng, nhưng cảm giác đó vẫn rất mạnh mẽ, như thể những linh hồn đó đang ở ngay bên cạnh hắn, cố gắng liên lạc.

Ấn ký sen bạc trên tay hắn bỗng nhiên phát sáng yếu ớt xuyên qua lớp che giấu. Lạc Trần vén tay áo lên. Ánh sáng bạc dịu nhẹ, lấp lánh như sương đêm. Từ ấn ký, một luồng ý niệm mơ hồ truyền vào tâm trí hắn. Không phải là lời nói, mà là hình ảnh, là cảm xúc.

Hắn thấy một dòng sông lớn, không phải sông nước, mà là sông linh hồn. Vô số linh hồn trôi nổi trên đó, cố gắng tiến về phía trước. Nhưng ở một đoạn sông, có một bức tường vô hình, chặn đứng dòng chảy. Những linh hồn va vào bức tường, tan biến hoặc bị mắc kẹt, gào thét trong vô vọng. Phía sau bức tường, một bóng hình khổng lồ, đen tối, ngồi trên ngai vàng, dường như đang quan sát tất cả với sự thờ ơ lạnh lẽo.

Đó chính là “Kẻ Thao Túng” mà hắn đã nghe nói đến? Hay là một phần của nó? Những linh hồn bị giam cầm… là những linh hồn đang mắc kẹt ở bức tường kia?

Lạc Trần giật mình, ý niệm đó tan biến. Ấn ký sen bạc lại trở về trạng thái bình thường. Hắn thở hổn hển, mồ hôi túa ra. Đây không phải là một giấc mơ, mà là một thị kiến, một sự liên kết trực tiếp với cõi linh hồn, với những gì đang diễn ra ở Mạc Nguyệt Sơn.

Hắn đứng dậy, không còn ý định nghỉ ngơi. Cảm giác cấp bách dâng trào. Những linh hồn đó đang kêu gọi sự giúp đỡ. Dòng suối bạc trên Mạc Nguyệt Sơn, chắc chắn có liên quan đến dòng sông linh hồn mà hắn vừa thấy. Và ấn ký sen bạc của hắn, không nghi ngờ gì nữa, là chìa khóa để vén màn bí mật này.

Sáng hôm sau, Lạc Trần tăng tốc. Hắn men theo những con đường mòn ngày càng dốc, xuyên qua những khu rừng già mà ánh sáng mặt trời khó lọt tới. Không khí lạnh dần, mang theo hơi ẩm của núi cao. Những tảng đá phủ đầy rêu phong, những cây cổ thụ cao vút chạm tới mây mù. Mạc Nguyệt Sơn hiện ra hùng vĩ hơn bao giờ hết, như một vị thần cổ xưa đang ngủ say.

Khi hắn đến gần đỉnh núi, một cảnh tượng kỳ vĩ hiện ra. Không phải là một dòng suối bạc chảy từ trên cao xuống như hắn tưởng tượng, mà là một hồ nước nhỏ nằm giữa những vách đá dựng đứng. Nước hồ trong vắt đến lạ thường, ánh lên một màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng đã lên cao. Ánh sáng đó không phải là phản chiếu của mặt trăng, mà là do chính nước hồ phát ra, như hàng triệu vì sao bị nén lại thành chất lỏng.

Hồ nước tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần nhưng lại mang theo một cảm giác bi thương khó tả. Những tiếng thì thầm của linh hồn, giờ đây, vang vọng rõ ràng hơn, như tiếng khóc than của cả một thế giới. Chúng không còn là những mảnh vỡ rời rạc, mà là một bản hợp xướng của nỗi đau.

Lạc Trần bước tới mép hồ. Ấn ký sen bạc trên tay hắn giờ đây rực sáng, ánh bạc chiếu rọi cả không gian. Nó như đang sôi sục, muốn thoát ra khỏi lớp da thịt, muốn hòa mình vào dòng nước bạc huyền ảo kia. Hắn đưa tay chạm vào mặt nước. Cảm giác lạnh buốt xuyên thẳng vào tận xương tủy, nhưng đồng thời, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa, tuôn trào vào cơ thể hắn.

Một làn sương bạc bốc lên từ mặt hồ, bao trùm lấy Lạc Trần. Trong làn sương đó, những hình ảnh chập chờn hiện ra. Hắn thấy một ngôi làng nhỏ bị nhấn chìm trong biển lửa, những gương mặt thân quen của kiếp trước hiện lên rồi tan biến. Hắn thấy một chiến trường rộng lớn, nơi hàng vạn anh hùng ngã xuống, linh hồn bị xé nát. Hắn thấy một bóng người quen thuộc, một cô gái với mái tóc đen dài, ánh mắt đau buồn nhìn hắn lần cuối trước khi bị nuốt chửng bởi một vòng xoáy đen tối.

Đây là… ký ức của tiền kiếp? Hay là những kiếp nạn luân hồi mà hắn phải trải qua?

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, xé tan màn sương bạc. Từ sâu trong lòng hồ, một luồng áp lực kinh hoàng bùng nổ. Nước hồ cuộn trào dữ dội, một vòng xoáy khổng lồ hình thành ở trung tâm. Từ bên trong vòng xoáy, một cái bóng khổng lồ, đen kịt, từ từ trồi lên. Đôi mắt đỏ rực như máu, lóe lên sự tàn bạo và khát máu.

Đó là một con quái vật, một sinh vật thủ hộ cổ xưa, hay là một linh hồn bị giam cầm đã biến chất? Lạc Trần lùi lại, tâm thần chấn động. Hắn đã tìm thấy suối bạc, nhưng điều chờ đợi hắn không phải là chân lý dễ dàng, mà là một thử thách sinh tử.

Ấn ký sen bạc trên tay hắn càng lúc càng sáng chói, như đang cảnh báo, nhưng cũng như đang chỉ dẫn. Con đường tìm kiếm chân lý về Thiên Đạo và Luân Hồi, đã chính thức mở ra một chương đầy hiểm nguy và bí ẩn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8