Thiên Đạo Luân Hồi
Chương 1
Lạc Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức mong manh từ đan điền lan tỏa khắp tứ chi. Cả đời hắn, từ khi được Sư phụ nhặt về nuôi dưỡng trong Vô Danh Môn, chưa từng một ngày ngừng tu luyện. Nhưng tài năng của hắn, cứ như một lời nguyền rủa, mãi mãi dừng lại ở Khai Mạch cảnh tầng thứ nhất, thứ mà ngay cả đứa trẻ lên mười trong các gia tộc lớn cũng đã vượt qua từ lâu. Vô Danh Môn, cái tên đã nói lên tất cả. Một môn phái lụi tàn, nằm khuất trong thung lũng Mây Mờ, chỉ còn lại vài đệ tử già yếu và mấy đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa như Lạc Trần.
Hôm nay, trời vừa hửng sáng, sương sớm còn đọng trên những ngọn cỏ úa tàn, Lạc Trần đã cần mẫn lặp đi lặp lại bộ quyền pháp Căn Bản Trường Quyền. Đây là bộ công pháp nhập môn cơ bản nhất, yếu ớt nhất mà Vô Danh Môn còn lưu giữ. Mỗi động tác của hắn đều chậm chạp, thiếu lực, không hề có chút linh hoạt hay uy lực nào của người tu hành. Từ xa, vài đệ tử khác đang vây quanh một đống lửa nhỏ, cười cợt chỉ trỏ.
“Nhìn xem, Lạc Trần lại bắt đầu màn kịch của hắn rồi.” Một thiếu niên tên Liễu Thanh, con trai duy nhất của trưởng lão môn, nói với giọng điệu khinh miệt. “Đã mười sáu tuổi rồi mà vẫn kẹt ở Khai Mạch tầng một, đúng là củi mục không thể điêu khắc.”
Một cô gái khác, Mộc Lan, tuy có vẻ hiền lành hơn, cũng thở dài: “Sư phụ đã cố gắng hết sức rồi, nhưng có lẽ số phận Lạc Trần đã định là phàm nhân. Nếu cứ thế này, Vô Danh Môn chúng ta sẽ chẳng có ai kế thừa được cả.”
Lạc Trần nghe rõ từng lời, nhưng hắn không dừng lại. Hắn đã quá quen với những lời chế giễu, những ánh mắt thương hại. Từ nhỏ, hắn đã không có ký ức về cha mẹ, chỉ biết mình được Sư phụ tìm thấy trong một chiếc giỏ mây trôi dạt trên sông, bên trong có một tấm vải lụa cũ kỹ thêu hình một đóa hoa sen màu tím. Sư phụ nói, đóa hoa đó rất đặc biệt, nhưng cũng không giải thích thêm. Lạc Trần chỉ biết, từ sâu thẳm trong huyết mạch, hắn luôn cảm thấy một sự khác biệt mơ hồ, một dòng chảy ẩn giấu mà hắn không thể nào nắm bắt.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ cổng môn. Ba bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen, với biểu tượng một con rồng uốn lượn trên ngực, bước vào. Đó là đệ tử của Hắc Long Môn, một môn phái nhỏ nhưng hung hãn hơn nhiều, thường xuyên gây sự với Vô Danh Môn để chiếm đoạt tài nguyên. Dẫn đầu là một nam tử tráng kiện, râu ria xồm xoàm, ánh mắt sắc lạnh, tên là Trương Hổ, đệ tử chân truyền của Hắc Long Môn, đã đạt đến Tụ Khí cảnh tầng thứ ba.
“Vô Danh Môn các ngươi đâu rồi? Mau ra đây!” Trương Hổ gầm lên, giọng nói vang vọng khắp sân. “Hôm nay, Hắc Long Môn ta đến thu hồi ‘món nợ’ cũ!”
Sư phụ của Lạc Trần, một lão nhân râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường, vội vàng bước ra. “Trương Hổ, có chuyện gì mà các ngươi lại xông vào môn phái ta như vậy?”
Trương Hổ cười khẩy: “Chuyện gì ư? Các ngươi còn giả vờ không biết? Mảnh linh điền phía Tây thung lũng, nơi Vô Danh Môn các ngươi đã khai khẩn ba mươi năm qua, nay đã thuộc về Hắc Long Môn ta. Sư phụ ta đã có lệnh, trong vòng ba ngày, các ngươi phải giao lại toàn bộ.”
Sư phụ biến sắc. Mảnh linh điền đó là nguồn sống duy nhất của Vô Danh Môn, nơi trồng trọt các loại linh thảo cơ bản để duy trì tu luyện. Mất nó, Vô Danh Môn chắc chắn sẽ diệt vong.
“Vô lý! Mảnh đất đó là của chúng ta, đã được công nhận từ hàng trăm năm nay!” Sư phụ tức giận phản bác.
“Công nhận ư?” Trương Hổ nhếch mép. “Trong thế giới này, kẻ mạnh nói lý lẽ! Nếu các ngươi không giao, vậy thì đừng trách Hắc Long Môn chúng ta không khách khí!”
Một tên đệ tử Hắc Long Môn khác lập tức tiến lên, tung một chưởng vào một cái cột gỗ trong sân, khiến nó vỡ vụn. Các đệ tử Vô Danh Môn run rẩy, không dám hó hé nửa lời.
Lạc Trần nhìn cảnh đó, tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn nhìn Sư phụ đang cố gắng kiềm chế sự tức giận và bất lực. Lạc Trần không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn lao lên, đứng chắn trước mặt Sư phụ.
“Dừng tay! Các ngươi không được động vào Vô Danh Môn!” Lạc Trần gầm lên, giọng nói còn non nớt nhưng đầy kiên quyết.
Trương Hổ ngạc nhiên nhìn Lạc Trần, rồi phá lên cười lớn. “Ha ha ha! Ai đây? Là tên củi mục Lạc Trần sao? Ngươi muốn chống lại ta ư? Ngươi nghĩ ngươi là ai?”
“Ta là đệ tử Vô Danh Môn! Ta sẽ không để các ngươi làm hại Sư phụ và môn phái!” Lạc Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn vận dụng toàn bộ linh lực ít ỏi trong cơ thể, chuẩn bị ra chiêu Căn Bản Trường Quyền.
Trương Hổ lắc đầu cười nhạo: “Đúng là không biết tự lượng sức mình. Vậy thì để ta cho ngươi biết thế nào là sự chênh lệch thực sự!”
Trương Hổ không thèm dùng linh lực, chỉ vung một quyền đơn giản. Lạc Trần cố gắng chống đỡ, nhưng quyền phong của đối phương quá mạnh, tựa như một ngọn núi đè xuống. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực trong cơ thể tan rã. Một tiếng rắc vang lên, cánh tay hắn trẹo đi một góc bất thường. Lạc Trần bị đánh bay, đập mạnh vào bức tường cũ kỹ, ngã gục xuống đất.
Máu tươi trào ra từ khóe miệng, Lạc Trần cố gắng mở mắt. Hắn thấy Sư phụ lao đến đỡ hắn, thấy ánh mắt kinh hoàng của Mộc Lan và sự thờ ơ của Liễu Thanh. Hắn cảm thấy một cơn đau thấu xương lan khắp cơ thể, và một sự bất lực cùng cực dâng lên trong lòng. Hắn yếu quá, yếu đến mức không thể bảo vệ bất cứ ai.
Trương Hổ tiến đến, định giẫm lên Lạc Trần, nhưng Sư phụ đã đứng chắn. “Dừng lại! Ngươi muốn làm gì? Nếu ngươi dám động vào đệ tử của ta, lão phu sẽ liều mạng với ngươi!”
Trương Hổ cười khẩy: “Liều mạng ư? Ngươi nghĩ ngươi có tư cách đó sao?” Hắn vung tay, một luồng linh lực mạnh mẽ đánh bật Sư phụ ra xa. “Nhớ lấy, ba ngày nữa! Nếu không giao điền, Hắc Long Môn ta sẽ san bằng nơi đây!” Nói rồi, hắn cùng hai đệ tử nghênh ngang rời đi, để lại sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Lạc Trần nằm đó, ý thức dần mơ hồ. Cánh tay đau nhức, nội tạng như bị xé toạc. Hắn cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm đen tối. Nhưng rồi, trong cái vực thẳm ấy, một ánh sáng yếu ớt bỗng lóe lên. Đó là một đóa sen tím quen thuộc, giống như đóa hoa trên tấm vải lụa năm xưa. Đóa sen từ từ nở rộ, mỗi cánh hoa đều tỏa ra một thứ ánh sáng huyền ảo, không thuộc về thế giới này.
Ánh sáng tím bao bọc lấy Lạc Trần. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, xa lạ nhưng lại vô cùng thân thuộc, từ đâu đó trong cơ thể mình trỗi dậy. Nó không phải linh lực, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, vĩ đại hơn. Trong khoảnh khắc đó, Lạc Trần không còn cảm thấy đau đớn. Hắn thấy mình đang lơ lửng trong một không gian vô tận, nơi vô số vì sao lấp lánh như những hạt bụi. Phía trên, một vòng xoáy khổng lồ màu tím đen từ từ hiện ra. Nó không có điểm đầu, không có điểm cuối, cứ thế xoay chuyển không ngừng, nuốt chửng mọi thứ và lại sinh ra mọi thứ.
“Luân Hồi… Thiên Đạo…”
Một âm thanh trầm thấp, cổ xưa, không phải ngôn ngữ mà là một ý niệm thuần túy, vang vọng trong tâm trí Lạc Trần. Hắn thấy vô số linh hồn trôi nổi trong vòng xoáy đó, có kẻ được tái sinh, có kẻ bị nghiền nát, có kẻ lại mắc kẹt trong những vòng lặp vô tận của đau khổ. Hắn cảm nhận được sự vận hành của sinh tử, của nghiệp quả, của cả một vũ trụ. Một cảm giác quen thuộc đến lạ thường ùa về, như thể hắn đã từng chứng kiến, từng là một phần của khung cảnh này. Một ấn ký mơ hồ, một đóa sen tím sáu cánh, bỗng hiện lên trên lòng bàn tay hắn, phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, rồi lại biến mất.
Cảnh tượng đó chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại in sâu vào tâm khảm Lạc Trần. Khi hắn tỉnh lại, Sư phụ đang ngồi bên cạnh, trên tay là một chén thuốc nóng hổi. Cơ thể hắn không còn đau đớn dữ dội như trước, cánh tay cũng đã được nẹp lại. Điều kỳ lạ là, linh lực trong đan điền của hắn, vốn dĩ yếu ớt, giờ lại dâng trào một cách mạnh mẽ hơn, như thể đã được thanh tẩy và củng cố.
“Con… con không sao chứ, Trần nhi?” Sư phụ lo lắng hỏi.
Lạc Trần gật đầu, ánh mắt còn vương vấn sự kinh ngạc. Hắn ngước nhìn Sư phụ. “Sư phụ… con vừa thấy… con thấy một vòng xoáy khổng lồ, và một đóa sen tím…”
Sư phụ nghe vậy, vẻ mặt già nua bỗng đanh lại. Ông nhìn Lạc Trần với một ánh mắt vừa thương xót, vừa kinh ngạc. “Con thấy… luân hồi chi hải?”
Lạc Trần bối rối: “Luân hồi chi hải là gì ạ?”
Sư phụ thở dài, khẽ vuốt râu. “Đó là một truyền thuyết cổ xưa, xa xưa đến mức ngay cả những thư tịch cổ nhất cũng chỉ nhắc đến một cách mơ hồ. Người ta nói, luân hồi chi hải là nơi vạn vật sinh ra và chết đi, nơi linh hồn được tẩy rửa và tái sinh. Nhưng cũng có truyền thuyết kể rằng, đó là một cỗ máy khổng lồ, do một thứ gọi là ‘Thiên Đạo’ điều khiển. Và những ai nhìn thấy nó, thường là những người mang trong mình một mệnh cách đặc biệt, một ‘ấn ký luân hồi’.”
Sư phụ dừng lại, ánh mắt nhìn sâu vào Lạc Trần, như thể muốn xuyên thấu tâm can hắn. “Trần nhi, con có biết không, ngày xưa khi ta nhặt được con, trên tấm vải lụa bọc con có thêu một đóa sen tím sáu cánh. Ta đã giữ nó cẩn thận, chờ ngày con lớn hơn để kể cho con nghe. Nhưng rồi ta lại quên bẵng đi, cho đến hôm nay.”
Ông đưa cho Lạc Trần một tấm vải lụa đã ố vàng. Đúng là đóa sen tím, sáu cánh, y hệt như những gì hắn vừa thấy trong ảo ảnh. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Lạc Trần. Hắn không chỉ cảm thấy sự liên kết với đóa sen này, mà còn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát vọng được khám phá. Những câu chuyện về luân hồi, về Thiên Đạo, về ấn ký, giờ đây không còn là truyền thuyết xa vời nữa, mà như một lời mời gọi, một con đường mở ra trước mắt hắn.
“Sư phụ, con muốn mạnh hơn!” Lạc Trần nắm chặt tấm vải lụa, ánh mắt kiên định. “Con muốn bảo vệ Vô Danh Môn, bảo vệ Sư phụ. Và con muốn tìm hiểu, về đóa sen này, về ‘Luân Hồi’, về ‘Thiên Đạo’ mà con đã thấy!”
Sư phụ nhìn Lạc Trần, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Tốt lắm, Trần nhi. Dù con có tài năng thế nào, ý chí kiên định mới là thứ quan trọng nhất. Con đường tu luyện phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ta tin vào con. Hãy bắt đầu từ việc chữa lành vết thương, và sau đó… chúng ta sẽ tìm cách.”
Lạc Trần gật đầu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài. Nhưng giờ đây, hắn không còn là Lạc Trần yếu ớt, không có mục tiêu nữa. Một hạt mầm nghi vấn đã được gieo, một con đường đã hé mở. Từ phàm trần, hắn sẽ bắt đầu hành trình của mình, khám phá những bí ẩn về Thiên Đạo và Luân Hồi, những điều mà hắn, một thiếu niên bụi trần, chưa từng dám mơ tới.